Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Chương 6: Anh chỉ thích người không thích anh

Chước Đường

03/06/2021

Edit + Beta: Tiểu Sư Muội.

Bên cạnh tiệm cắt tóc có một tiệm bánh kem, trên tủ kính dán đầy poster của loại bánh mới--

Bánh kem hình chữ nhật màu trắng nõn, nhìn đặc biệt mềm mềm, còn rải thêm một lớp socola trắng bên trên.

Tầm nhìn của Quý Xán dừng trên mặt poster một lúc, hầu kết hơi lên xuống. Sau hai giây do dự, cậu liền đẩy cửa kính đi vào.

"Xin chào, tôi muốn một phần bánh kem phô mai sữa tuyết."

Hương vị ngọt ngào quanh quẩn bên trong tiệm bánh kem, có một nam sinh mặc đồng phục trường Nhất Trung đang đứng bên trong.

Quý Xán nhìn thấy mắt đào hoa của đối phương khẽ nhướn.

Trên mặt nam sinh lộ ra biểu tình ngoài ý muốn, ngay sau đó cười nhạo một tiếng, không chút để ý nói: "Đợi chút, ai nói cho cậu biết anh thích ăn bánh kem ở tiệm này?"

"......"

Mắt Quý Xán trợn trắng, lười phản ứng với cái tính tự luyến này.

Nhưng Cố Giang Hành lại cố tình không muốn buông tha cho cậu, nhìn đến phần bánh kem cậu đang chọn, nâng nâng mi: "Còn cố tình mua cùng một loại bánh kem với anh?"

Quý Xán mặt không đổi sắc lui về phía sau một bước: "Anh đừng có tự mình đa tình."

"Hửm? Xem ra là anh nghĩ sai rồi, hóa ra không phải vì để hấp dẫn anh chú ý mà vì chính cậu thích ăn à?" Tầm mắt Cố Giang Hành đảo qua soi xét, cuối cùng dừng trên miệng cậu.

"Bạn học nhỏ còn thích đồ ăn vừa mềm vừa ngọt hửm?"

Quý Xán: "......"

Cố Giang Hành mân mân khóe môi, khuôn mặt vốn đã đẹp giờ được nắng sớm chiếu vào nhìn đến càng rung động lòng người.

"Vừa vặn, anh cũng thích."

Quý Xán: "......"

Cứ cảm thấy người nào đó lại đang bắt đầu lên cơn.

Nhìn phản ứng của Quý Xán, Cố Giang Hành nhíu nhíu mày.

Hắn đã trêu chọc đến loại trình độ này, không nghĩ tới Quý Xán vẫn giữ biểu tình thờ ơ như vậy.

Ngay sau đó, biểu tình không để ý trên mặt Cố Giang Hành biến mất, thay thế vào đó là một loại thái độ thận trọng.

"Nếu không thích tôi, vậy cậu viết câu nói kia trên sổ ghi nhớ của tôi là có ý gì?"

Quý Xán nhíu mày: "Sổ ghi nhớ nào?"

Cố Giang Hành lấy điện thoại ra.

Quý Xán chờ hắn đem điện thoại đưa qua, lại không ngờ Cố Giang Hành vẫn đứng im không di chuyển, chỉ rũ mắt nhìn cậu, nói: "Lại đây."

Quý Xán buộc lòng phải đi sang bên Cố Giang Hành nhìn một chút.

Không ngờ phía sau bọn họ xuất hiện một người đi làm muộn đang vội vã mua đồ ăn sáng, đối phương vội vã đi ngang qua, không cẩn thận đụng Quý Xán một chút.

Cơ thể Quý Xán liền mất thăng bằng, ngã vào trong ngực Cố Giang Hành.

Quý Xán: "......"

Hơi thở truyền đến xuyên qua chiếc áo đồng phục mỏng manh khiến vành tai cậu hơi hồng hồng.

Khoảng cách này thật sự quá gần, thậm chí Quý Xán còn có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của đối phương khi có khi không phun trên cổ cậu.

Cố Giang Hành cũng không né tránh, cả người dựa vào kệ thủy tinh trong suốt, mặt đầy biểu tình vô tội, nhìn qua còn tưởng hắn bị giật mình.

Nam sinh nhướn mày, hàm ý nói: "Nếu không phải thích anh, thế tự nhiên nhào vào ngực anh là có ý gì?"

Quý Xán ngây người hai giây, sau đó coi như không có việc gì mà lui về phía sau một bước: "Xin lỗi."

"Không đùa cậu nữa" cả ngày trêu chọc, Cố Giang Hành cũng chưa tìm thấy biểu hiện dị thường nào từ trong mắt Quý Xán, ngược lại chỉ vào tấm ảnh trong album, "Cậu xem cái này."

Trên màn hình là bức ảnh một con chó nhìn ngu ngu đang đội mũ giả làm con bò.

Quý Xán: "......"

Tôi lại còn tưởng anh đang nói bóng nói gió.

"À, không phải cái này." Cố Giang Hành dường như không ý thức được sự nhầm lẫn nho nhỏ này, không có thành ý trượt sang bức ảnh khác, "Là cái này."

Quý Xán nửa tin nửa ngờ, nhưng mà đến khi cậu nhìn thấy bức ảnh dòng chữ trên quyển sổ kia, đồng tử đột nhiên co lại.

Cố Giang Hành thu hồi điện thoại: "Giải thích một chút đi."

Quý Xán nhíu mày: "Anh nghĩ đây là do tôi viết?"



"Chẳng lẽ là anh tự viết?" Cố Giang Hành cười nhạo, "Học sinh trung học yêu sớm, cao nhất cũng chỉ nói một câu thích. Nhưng cậu lại khen ngược, đã thế còn kêu ái nhân buồn nôn như thế."

Cái này chắc chắn cậu không viết, nhưng cậu không chắc Quý Xán gốc có viết hay không. Lúc trước Cố Giang Hành đã diễn sai kịch bản một lần, biết đâu Quý Xán gốc cũng đã sớm OOC?

Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng biểu hiện của Quý Xán vẫn bình tĩnh, rất nhanh liền nghĩ ra biện pháp giải quyết --

"Tuyệt đối không có khả năng, chữ này không phải do tôi viết!"

Chết không thừa nhận là được rồi, dù sao Cố Giang Hành cũng không có chứng cứ.

Cố Giang Hành: "Thế đó là ai viết?"

"Tôi làm sao biết được? Dù sao cũng không phải tôi". Quý Xán lắc đầu, đến mức chính cậu cũng bị thuyết phục, "Chữ tôi viết ra không được đẹp như thế!"

Cố Giang Hành: "......"

Lời này quả thật cậu không hề nói sai, hắn từng nhìn qua chữ của Quý Xán, nhìn loằn ngoằn hơn cả vẽ bùa, so với chữ bác sĩ kê đơn thuốc lại càng khó phân biệt.

Nhưng Cố Giang Hành cũng không hoàn toàn tin tưởng đối phương, cũng có thể Quý Xán bắt chước nét chữ của người khác thì sao?

Vấn đề này lại trở về điểm xuất phát, nếu đúng là do Quý Xán viết lời này, như vậy mục đích của cậu khẳng định là vì theo đuổi hắn.

Nhưng vừa rồi hắn trêu chọc cả nửa ngày, Quý Xán lại không hề có chút phản ứng mặt đỏ tim đập nào, ngược lại còn tràn ngập vẻ ghét bỏ cùng xấu hổ.

Hoặc là Quý Xán không thích anh, hoặc Quý Xán chính là một người sâu không lường được-- cậu đang nói dối.

Nói chuyện đến đây, Quý Xán rốt cuộc hiểu được: "Hóa ra đây là nguyên nhân anh cứ liên tục quấy rối tôi à?"

Cố Giang Hành quả thực bị cậu chọc đến tức cười: "Cậu không biết có bao nhiêu người còn chờ được anh "quấy rối" như thế đâu?"

Quý Xán: "Vậy anh đi tìm người thích được anh quấy rối đi."

"Không, anh chính là người thích khiêu chiến", Cố Giang Hành đi về phía trước một bước, cố ý nói: "Anh chỉ thích người không thích anh."

"Được, giờ tôi thích anh, vậy anh.........."

"Cách xa tôi một chút đi" mấy chữ còn chưa nói hết, Quý Xán liền nghe thấy tiếng loảng xoảng phía sau.

Cậu quay đầu lại, nhìn thấy lớp phó học tập Hà Kính Phong đang đứng ở ngay phía sau, khay đồ ăn trong tay rơi đầy đất, vẻ mặt hoảng sợ nhìn cậu chằm chằm.

Quý Xán: "......"

Tuy tố chất tâm lý của cậu rất tốt, nhưng lúc này cũng không khỏi cảm thấy có chút xấu hổ.

Cậu tóm lấy cánh tay Hà Kính Phong, vội giải thích: "Không phải như cậu nghe thấy đâu, chúng tôi chỉ là..........."

"Tớ hiểu, tớ hiểu! Tớ đảm bảo một chữ cũng không nói." Hà Kính Phong phi thường cao giọng nói, không đợi Quý Xán nói xong, liền lập tức làm biểu tượng kéo khóa miệng cho chính mình.

"Cậu biết cái gì," Quý Xán tức giận nói, "Tôi cùng Cố Giang Hành cái gì cũng không có!"

Ô ô ô, giáo bá quả nhiên thẹn quá hóa giận muốn giết người diệt khẩu!

Hà Kính Phong sợ chết khiếp, không đợi Quý Xán nói xong, liền suýt tè ra quần chạy như bay ra khỏi tiệm bánh kem.

"......"

Quý Xán cả người đều tức không có chỗ xả, hung hăng trừng mắt nhìn Cố Giang Hành một cái.

Giờ cậu đã hiểu, người này chính là khắc tinh với cậu.

Dù cho cậu có né tránh những tình tiết liên quan đến Ngô Nguyễn, thì Cố Giang Hành vẫn luôn tìm đến cậu gây phiền toái, quấy rối việc học của cậu.

Phương pháp duy nhất chính là trốn đến nơi khác.

Quý Xán muốn rời đi thật nhanh, đáng tiếc nhân viên tiệm bánh lại đóng gói một phần bánh kem rõ phức tạp lại khoa trương, cho vào hộp giấy màu tím không nói, còn muốn cho vào cái túi bên ngoài có gắn cái nơ con bướm, cứ như là trang điểm cho cô gái chuẩn bị đi lấy chồng, toàn bộ quá trình lâu la kinh khủng.

Quý Xán chờ không kịp, ngay khi nhân viên tiệm bánh muốn bọc thêm một tầng đóng gói bên ngoài nữa liền ngăn cản: "Như vậy là được rồi."

"Cậu chắc chứ? Tiệm chúng tôi có dịch vụ đóng gói miễn phí dành cho loại bánh mới."

"Tôi chắc chắn."

Nữ nhân viên tiệm bánh có chút tiếc nuối đưa bánh kem qua, nhưng chưa tính tiền mà nói: "Hai cậu biết nhau sao? Tôi có thể tính chung một hóa đơn cho hai cậu, như thế chiếc thứ hai chỉ phải tính nửa giá."

Một miếng bánh kem giá 49.9 nhân dân tệ, tính nửa giá, thấy thế nào cũng rõ có lời.

Không ngờ nam sinh tảng băng đứng bên cạnh lại đánh gãy suy nghĩ của cậu: "Làm phiền tính tiền, tôi đang vội."

Nhân viên tiệm bánh: "......?"

Vậy mà cũng không cần, chẳng lẽ cãi nhau với bạn trai?

Sau khi trở lại phòng học, Quý Xán liền hết sức chăm chú vào việc học, Cố Giang Hành từ lúc đó đến giờ cũng yên tĩnh không ít.

Nhưng trong lớp học vẫn luôn có những người khác nói chuyện, pha lẫn với tiếng điện thoại, âm thanh viết lách lộn xộn, căn bản không chịu được.



Dòng suy nghĩ của Quý Xán nhiều lần bị đánh gãy, mặt rốt cuộc trầm xuống, quăng cái bút lên mặt bàn kêu "Đông" một tiếng.

Giáo viên dạy vật lý Uông Thời Vũ bị dọa đến giật mình, đang giảng bài đến đâu cũng quên mất.

Uông Thời Vũ vừa mới tốt nghiệp nghiên cứu sinh, là giáo viên mới, đã thế khuôn mặt còn hơi trẻ con, bối cảnh cũng không có gì liền bị phân đến lớp này.

Nghe nói trong lớp này có rất nhiều con ông cháu cha cùng học sinh cá biệt, ngày đầu tiên Uông Thời Vũ đến đã vô cùng khẩn trương, chỉ tập trung giảng bài một cách cẩn trọng, càng không nghĩ đến việc quản giáo học sinh.

Không nghĩ tới vẫn là bị học sinh đập bàn.

Cô đẩy đẩy mắt kính, giọng nói có chút run rẩy: "Này...... Bạn học này, xin hỏi em có vấn đề gì sao?"

"Quá ồn ào."

Uông Thời Vũ: "......"

Chẳng lẽ tiếng mình giảng bài quá lớn, quấy rầy đến việc ngủ?

Quý Xán cau mày, tầm mắt sắc bén đảo qua một đám học sinh đang nói chuyện, lạnh lùng nói: "Không biết bây giờ đang trong giờ học sao? Muốn nói chuyện thì ra ngoài."

Cậu vừa lên tiếng, các bạn học đang xem náo nhiệt liền cứng đờ. Cả một lớp học đang ồn ào như cái chợ, nháy mắt liền im phăng phắc.

Cũng có người không phục định bật lại hai câu, nhưng nhìn thấy người vừa nói là Quý Xán liền ngượng ngùng ngậm miệng lại.

Một đám học sinh cúi đầu, ngủ rồi chơi điện thoại, ai làm gì thì làm nhưng đều không phát ra âm thanh quấy nhiễu.

Quý Xán thu hồi tầm mắt, nói với Uông Thời Vũ: "Cô giáo, tiếp tục đi."

Uông Thời Vũ nháy mắt có chút nghẹn họng: "Cô, cô vừa giảng đến chỗ nào rồi nhỉ?"

Quý Xán: "Định luật bảo toàn và chuyển hóa năng lượng."

"A, cảm ơn bạn học này." Uông Thời Vũ rốt cuộc hoàn hồn, tiếp tục giảng bài.

Trước khi cô vào lớp, chủ nhiệm lớp cùng chủ nhiệm khối đã từng nhấn mạnh tới việc "Chiếu cố" một chút với Quý Xán, nói học sinh này đặc biệt đáng sợ, thậm chí có giáo viên còn bị cậu mắng cho phát khóc.

Nhưng tình huống hiện tại hoàn toàn không giống, đứa nhỏ ngoan ngoãn như vậy, nghiêm túc nghe giảng lại còn giúp cô quản lý kỷ luật trong lớp.

Quả nhiên lời đồn không thể tin.

Sau khi tan học, Uông Thời Vũ trở lại văn phòng, đang muốn nói chuyện này với chủ nhiệm Vương Anh Hạo, liền phát hiện các giáo viên đều đang vây quanh bàn làm việc của chủ nhiệm Vương.

Các giáo viên mồm năm miệng mười, đối với một bài thi toán đang liên tục bình luận.

"Sao có thể? Thật sự là được điểm tối đa? Đây chính là đề thi thử cuối kỳ lớp 12 đó."

"Phải biết rằng đề kia đặc biệt khó, toàn bộ khối 12 cũng chưa có người đạt điểm tối đa."

"Chẳng lẽ Quý Xán thật sự đổi tính? Quyết tâm làm con ngoan trò giỏi?"

"Tôi lại thấy đây chính là gian lận" Lý Phi Dũng ban ngữ văn hừ một tiếng "Ngày đầu tiên khai giảng đã trốn tiết của tôi, đây mà là thái độ cố gắng học tập sao?"

Giáo viên tiếng Anh phụ họa: "Đúng vậy, tiết tiếng Anh của tôi cũng không thấy em ấy."

Thấy có người tán đồng với mình, Lý Phi Dũng càng thêm chắc chắn, há mồm liền đem người phê bình đến thương tích đầy mình: "Học sinh bây giờ còn thật dối trá, chỉ biết mạnh miệng lừa gạt giáo viên tin tưởng mình. Tuổi còn nhỏ không chịu học hành cho giỏi, tốt nghiệp xong cũng chỉ làm hại cho xã hội."

"Thầy Lý nói cho cẩn thận." Vương Anh Hạo đứng dậy cầm lấy bài thi, thân hình cao lớn, cơ bắp rắn chắc, sắc mặt âm trầm nhìn qua thấy giống hệt xã hội đen.

Lý Phi Dũng cũng đã vào tuổi trung niên, thân hình không so được với Vương Anh Hạo, không khỏi rụt người lại một chút, nhưng vẫn không phục như cũ, mạnh miệng nói: "Chẳng lẽ tôi nói sai sao? Chẳng lẽ thầy tin bài này là do Quý Xán làm?"

Vương Anh Hạo cũng trầm mặc, ông hiển nhiên cũng không tin Quý Xán có năng lực này.

Lý Phi Dũng: "Thầy cũng biết không có khả năng đi."

"Cho dù không phải em ấy làm, nhưng thầy cũng không thể nói em ấy như thế." Vương Anh Hạo lạnh mặt, có nề nếp nói, "Nếu trở thành giáo viên nhân dân, chúng ta không được từ bỏ bất cứ một em học sinh nào cả."

Lý Phi Dũng cười nhạo một tiếng, có lệ nói: "Vậy thầy cố gắng giúp đỡ em ấy, tôi tan tầm trước."

Mọi người theo thứ tự rời đi, Vương Anh Hạo nhìn bài thi trong tay trầm mặc không nói.

Uông Thời Vũ lúc này mới tìm được cơ hội tiếp cận chủ nhiệm lớp, cô ôm giáo án đi tới, giọng nói nhỏ nhẹ: "Thầy Vương."

Vương Anh Hạo lập tức ngẩng đầu, đem bài thi nhét vào trong ngăn kéo, lộ ra nụ cười nhiệt tình: "Cô Uông tan lớp rồi sao? Ngày đầu tiên đi dạy thế nào?"

"Khá tốt, chính là Quý Xán......" Uông Thời Vũ có chút sợ thầy Vương, sắp xếp ngôn ngữ hơn nửa ngày cũng không mở miệng được.

Vương Anh Hạo theo bản năng nói: "Quý Xán gây chuyện?"

"Không có không có, học sinh này rất ngoan, em ấy còn giúp tôi quản lý lớp nên tôi qua đây nói chuyện này cho thầy biết."

"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."

Vương Anh Hạo ngây ra một lúc, ngay sau đó nhẹ nhàng thở ra: "Kỳ thật Quý Xán không phải học sinh hư, chỉ là thành tích không tốt lắm, kiến thức căn bản cũng rất kém, cô Uông có thời gian rảnh thì nên giúp đỡ em ấy một chút."

Uông Thời Vũ gật đầu: "Thầy Vương yên tâm, đây là việc tôi nên làm."

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
Linh Vũ Thiên Hạ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook