Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Chương 58: Lần nữa tìm được em

Chước Đường

21/09/2021

Trong phòng ngủ yên tĩnh, tấm rèm cửa nặng nề che khuất toàn bộ ánh sáng. Cho dù bây giờ đang là thời điểm giữa trưa của ngày hè nhưng bên trong lại vô cùng tối tăm lạnh lẽo, giống như nơi ở của một sinh vật nguy hiểm nào đó.

Không lâu sau, một tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ sự yên tĩnh.

Một cánh tay thon dài trắng trẻo vươn từ trong chăn ra, cậu học sinh cầm lấy điện thoại, dùng một tay bấm nhận cuộc gọi.

"Anh! Anh có thể đến đây giúp em được không?" Giọng nói nôn nóng của Ngô Nguyễn truyền đến từ đầu bên kia.

Tạm dừng hai giây, âm thanh khàn khàn của Cố Giang Hành mới vang lên: "Có chuyện gì?"

"Bạn em nói rằng hôm nay Quý Xán sẽ chặn em ở cổng trường." Giọng nói của Ngô Nguyễn mềm mại trộn lẫn một chút oan ức: "Anh ấy nói em cố tình gần gũi với bạn trai mình, nhưng rõ ràng em chỉ tiếp xúc bình thường với Đàm Hoa Trạch thôi. Kỳ nghỉ hè từng đánh bóng một lần, sau đó đi công viên nước với bạn cùng lớp. Thế mà Quý Xán vẫn một mực cho rằng giữa bọn em có chuyện gì đó mờ ám, nói em muốn cướp bạn trai của anh ấy nên dẫn theo hai người nữa chặn em ở cổng trường..."

"Alo alo? Anh...? Anh có nghe không đó?"

Màn hình điện thoại trên giường nhấp nháy liên tục, còn chủ nhân của nó đã sớm bỏ đi đâu.

Khoảng một phút sau, cậu học sinh từ trong phòng tắm đi ra, vóc người rắn chắc tràn đầy sức mạnh cùng gương mặt tinh xảo, lạnh lùng sắc bén giống hệt như một thanh đao vừa rút ra khỏi vỏ, thậm chí còn đang dính máu tươi cùng cánh hoa.

"Nói xong chưa?" Giọng nói lạnh nhạt lại vang lên lần nữa.

"Nói......nói xong rồi!" Ngô Nguyễn lắp bắp, không hiểu sao y luôn cảm thấy sợ người anh trai này.

Đối phương hình như cũng không thích hắn, nhưng không hiểu sao mỗi lần y gặp rắc rối, người nọ lại giúp y giải quyết toàn bộ vấn đề, thế nên y cũng dần tạo thành thói quen - mỗi khi gặp chuyện khó khăn lại nhờ Cố Giang Hành giúp đỡ.

Một tiếng sau, Cố Giang Hành dựa theo miêu tả của Ngô Nguyễn đi tới cổng trường.

Ngô Nguyễn bị ba cậu học sinh vây xung quanh, người đứng ở giữa có vóc dáng cao gầy, dưới mái tóc ngắn màu đen kia lộ ra một đoạn cổ trắng nõn. Lưng cậu ấy thẳng thắp, dù đang đứng yên nhưng vẫn cảm giác được tràn ngập sức mạnh, giống như một cái cây đang lặng lẽ lớn lên.

Do khoảng cách quá xa nên Cố Giang Hành không nghe được bọn họ đang nói chuyện gì.

Nhưng xung đột trong dự đoán không hề xảy ra, cậu học sinh kia cũng sớm bỏ Ngô Nguyễn lại rồi xoay người đi về phía lớp học.

Từ góc độ của hắn chỉ có thể thấy được sườn mặt nho nhỏ của cậu học sinh kia, làn da trắng ngần như đang phát sáng dưới ánh mặt trời.

Thật muốn biết cậu ấy trông như thế nào....

"Đứng lại."

Bộ não chưa kịp phản ứng, cơ thể hắn đã vô thức chắn trước mặt chàng trai kia.

Người nọ xoay người thờ ơ nhìn hắn, khi nhìn thấy đôi mắt kia Cố Giang Hành không khỏi giật mình.

Con ngươi cậu ấy đen nhánh, ánh mắt bình tĩnh vô cùng nhưng lại làm hắn muốn khám phá mọi chuyện xung quanh cậu ấy.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, trái tim Cố Giang Hành bỗng lạc nhịp một cách mãnh liệt, giống như bị một bàn tay nắm chặt lấy, nhịn không được mà cảm thấy vừa chua xót vừa nghẹn ngào.

Cậu học sinh kia ngẩng đầu nhìn hắn: "Có việc gì không?"

Đối diện với nhau một lúc Cố Giang Hành mới lắc đầu lên tiếng: "Xin lỗi, tôi nhận nhầm người."

Cậu học sinh kia không nói thêm lời nào nữa, lập tức xoay người về lớp học.

Cố Giang Hành nhìn theo mãi đến khi bóng dáng đối phương rời khỏi tầm mắt mình mới thôi. Hắn để tay lên ngực, nơi đó không hiểu sao lại trở nên nóng rực, nhịp tim đập cũng càng ngày càng nhanh, như thể muốn phá vỡ lồng ngực lao ra vậy.

Hắn lại nhớ tới cảnh vừa rồi.

Cậu học sinh đó không hề có động tác nào khác người, vẻ mặt cũng không hề dao động nhưng Cố Giang Hành lại cảm thấy đối phương bình tĩnh đến mức bi thương.

Cảm giác giống như đã đánh mất thứ gì đó rất quan trọng nhưng lại không tìm được.

"Anh, anh có nhận nhầm người đâu, anh ta chính là Quý Xán, là người bắt nạt em đó!" Ngô Nguyễn đuổi theo, y muốn kéo lấy cánh tay Cố Giang Hành nhưng vừa mới vươn sang đã bị ánh mắt sắc bén của đối phương đóng đinh tại chỗ.

Ngô Nguyễn vô thức lùi lại, lập tức sửa lời: "Cảm ơn anh, em về lớp trước đây, không làm phiền anh nữa!"

Cố Giang Hành không nghĩ tới, người nọ lại là bạn cùng bàn của mình.

"Cậu điên đấy à? Sao lại ngồi cạnh Cố thần! Cậu ấy sẽ giết cậu đó!" Lúc Cố Giang Hành vừa vào lớp chợt nghe thấy có người với Quý Xán như vậy.

Quý Xán ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh, hỏi: "Anh sẽ giết tôi à?"

Cố Giang Hành không trả lời, hắn chỉ yên lặng ngồi xuống chỗ của mình rồi dựa vào cửa sổ.

Tuy đây là ngày đầu tiên lên lớp 11, nhưng hắn lại rất thích chỗ này, cảm giác như thể hắn đã ngồi ở đây từ rất lâu rồi vậy.

Vào tiết tự học buổi tối, Cố Giang Hành phát hiện trên quyển sách của mình có một dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: Tìm được Quý Xán, cậu ấy chính là người yêu của anh.

Cố Giang Hành: "......"

Hắn xoay người hỏi Quý Xán: "Cậu viết à?"

Đối phương gật đầu: "Là tôi viết."

Cố Giang Hành: "Vì sao?"

Quý Xán không trả lời mà chỉ bình tĩnh nhìn hắn.

Lông mi của cậu ấy rất dài, đuôi mắt hơi nhếch lên, cảm xúc trong con ngươi đen nhắn kia làm hắn không sao hiểu được.

Cố Giang Hành đối diện với cậu hai giây, không hiểu sao lại sinh ra cảm xúc muốn bỏ chạy rất quen thuộc, giống như mình đã từng làm chuyện gì có lỗi với cậu ấy vậy.

Hắn nhíu mày, hỏi: "Trước đây có phải chúng ta đã từng gặp nhau đúng không?"

Đôi mắt bình tĩnh của cậu ấy lập tức sáng lên, thậm chí còn bắt đầu có chút hơi nước. Cậu ấy cúi đầu cố gắng che giấu cảm xúc của bản thân, một hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên, giọng nói hơi khàn khàn: "Từng gặp."

Cố Giang Hành: "Khi nào?"

Quý Xán: "Anh không nhớ ư?"

Cố Giang Hành trầm mặc nửa ngày rồi lắc đầu.

Thật sự là hắn không nhớ, chỉ là vừa rồi hắn xúc động quá nên mới buột miệng nói ra thôi.

Cuộc nói chuyện tạm dừng ở đây, Quý Xán lại khôi phục dáng vẻ trầm tĩnh như cũ.



Cố Giang Hành không hiểu sao lại cảm thấy áy náy, ngày hôm sau lúc đi ngang qua cửa hàng bánh kem, hắn bỗng nhớ tới cậu bạn cùng bàn kia cũng rất thích ăn bánh kem. Ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại mua cho đối phương một phần.

Bánh kem phô mai sữa tuyết phải để lạnh mới giữ được, sau khi mua xong tốt nhất nên ăn trong vòng hai tiếng.

Nhưng không biết vì sao, bình thường Quý Xán đến lớp rất đúng giờ nhưng hôm nay lại tới muộn.

Đến khi cậu vào lớp cũng đã sang tiết thứ hai rồi.

Cậu học sinh đeo cặp sách đi vào, tay đút túi quần, khóe miệng có vết thương, tâm trạng nhìn qua có vẻ không được tốt cho lắm.

Bánh kem vốn tinh xảo để lâu trên bàn cũng bắt đầu chảy ra, trở nên mềm nhũn.

Cố Giang Hành bắt đầu hối hận, hắn muốn lấy món quà của mình về, nhưng chưa kịp cầm đã bị người khác tóm chặt tay.

"Tặng cho tôi à?" Nét mặt vốn đang không kiên nhẫn của Quý Xán nhanh chóng biến mất, cậu bình tĩnh nhìn hắn, giọng nói hơi khàn, đôi mắt cũng trở nên sâu thẳm.

Cố Giang Hành giật mình, cố gắng để giọng nói của mình bình tĩnh một chút: "Mua một tặng một nên cho cậu một cái."

Nghĩ một lúc hắn lại bổ sung thêm một câu: "Nếu không thích cậu có thể bỏ đi."

"Ai bảo tôi không thích?" Cậu học sinh thong thả mở hộp bánh, dùng nĩa xắn một miếng nhỏ cho vào miệng, sau đó nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ: "Tôi rất thích, cảm ơn anh."

Trong khoảnh khắc kia, Cố Giang Hành đột nhiên sinh ra một ý muốn hoang đường.

Hắn muốn liếm miếng kem dính trên khóe miệng cậu ấy.

Ý muốn như vậy một khi bắt đầu liền nảy mầm mọc rễ ở trong lòng. Theo thời gian, chúng nó hấp thu đủ loại dinh dưỡng, từ từ phát triển thành một gốc cây đại thụ có thể che kín bầu trời.

Cuối cùng, đến ngày thi đấu bóng rổ, Cố Giang Hành đã thành công mượn cớ chúc mừng chiến thắng để làm một động tác mà hắn đã tha thiết mơ ước từ lâu.

Hắn ôm Quý Xán.

Đó là một cái ôm khăng khít, hơi thở quấn quýt lẫn nhau.

Cơ thể thiếu niên rắn chắc ấm áp, lồng ngực phập phồng nóng hổi giống hệt như trong tưởng tượng của hắn.

Gần như ngay lúc chạm vào, cơ thể hắn lập tức bốc lửa. Cố Giang Hành chật vật rời đi, trong đầu vẫn luôn nghĩ đến cơ thể dẻo dai của Quý Xán, khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt sâu thẳm nhìn hắn đầy tình cảm.

Trong đầu như đang bắn pháo hoa, Cố Giang Hành nghĩ đến khuôn mặt của người kia nhanh chóng tiết ra.

Cuối tháng 11, trường học tổ chức đi du lịch tắm suối nước nóng ở Kính Hồ.

Cố Giang Hành làm hot boy trường Nhất Trung, số người muốn nhân cơ hội này đến cọ độ thiện cảm trước mặt hắn nhiều không đếm xuể.

Coi như không thành công thì vẫn có lời, hot boy trường cơ mà - người cao hơn một mét tám, cơ bụng rồi tuyến nhân ngư sắc nét như vậy, chỉ nhìn thôi đã khiến không ít người chảy nước bọt.

Nhưng tính cách của Cố Giang Hành không tốt là bao, trước giờ vẻ mặt hắn luôn rất đáng sợ, từ khi lên lớp 11 lại càng lạnh lùng hơn, gần như chưa ai nhìn thấy hắn cười cả.

Có một bạn nữ mặc áo tắm gợi cảm đi đến, muốn ngâm chung một cái hồ với hắn, nhưng khi chạm đến ánh mắt hung dữ kia lập tức chạy mất dép.

Suối nước nóng lớn như vậy mà cũng chỉ có một mình hắn ngâm.

Tất cả mọi người chỉ dám nghĩ chứ không có gan làm, ai cũng chỉ dám ở xa nhìn sang.

Nhưng điều bọn họ không nghĩ tới đó là Quý Xán lại không muốn sống nữa mà đến suối đó ngâm người.

Dáng người cậu cao gầy, chân lại dài, làn da trắng nõn, mặc một chiếc quần lót bốn góc màu đen bó sát, co giãn phập phồng theo động tác bước vào trong nước.

Cảm nhận được mặt nước cuộn sóng, Cố Giang Hành chậm rãi mở mắt ra, chưa kịp phản ứng đã bị một cảnh tượng mà chỉ trong mơ mới có đập vào mặt.

Quý Xán ngồi cách hắn gần 20cm, không xa vời như trong giấc mơ mà chỉ cần duỗi ra tay là có thể chạm tới.

Giống như đã lâu chưa cắt tóc, phần tóc mái hơi dài ướt át dán lên trán, vẻ mặt cậu cũng trở nên hơi lười biếng.

Dường như chú ý đến ánh mắt của hắn, cậu học sinh chậm rãi nghiêng đầu sang, con ngươi đen nhánh phủ đầy hơi nước nhìn hắn không chớp mắt. Rõ ràng đối phương không hề lộ ra bất cứ biểu tình gì nhưng Cố Giang Hành lại cảm thấy bản thân mình bị người nọ câu mất hồn, ngay cả trái tim cũng muốn nhảy ra ngoài.

"Rầm"..một tiếng động vang lên, Cố Giang Hành đột nhiên đứng dậy, sắc mặt còn đen hơn đáy nồi.

Nhưng không ngờ Quý Xán ở phía sau cũng đứng lên, nhanh chóng đuổi theo hắn, vừa đi vừa nói: "Cố Giang Hành, đứng lại."

Mọi người vây xem không khỏi hít hà một hơi, đây là muốn gây sự với hot boy hả?

Làm sao bây giờ? Muốn đánh nhau à?

Nghe thấy tiếng quát của Quý Xán, bước chân của Cố Giang Hành hơi khựng lại nhưng ngay sau đó lập tức chạy mất hút.

Quý Xán vẫn đuổi theo phía sau, đến khi vòng qua suối nước nóng lớn nhất ở đại sảnh, Quý Xán đột nhiên tăng tốc kéo cánh tay Cố Giang Hành lại rồi đẩy hắn xuống nước.

Mọi người: "!!"

Má! Như này là phát động chiến tranh hả?!

Nhưng mà ngay sau đó, Quý Xán ôm đầu Cố Giang Hành hôn mạnh lên môi hắn, cảnh tượng này làm cho mọi người nhìn mà muốn rớt cả mắt.

Cố Giang Hành chợt mở to hai mắt, cả người tê dại như bị điện giật.

Ngay sau đó, hắn thuận theo bản năng ôm chặt lấy cơ thể của Quý Xán rồi hôn đáp trả.

Mọi người: "???!!!"

Từ đó về sau, tin tức về bọn họ lan truyền khắp nơi, ai cũng nghĩ bọn họ đang yêu nhau.

Nhưng Cố Giang Hành lại cực kỳ hoang mang, bởi vì từ lúc đó đến giờ Quý Xán không hề nói bất cứ điều gì, giống như cái hôn kia chỉ là một tai nạn bất ngờ, giống như bọn họ vẫn chỉ là bạn bè bình thường chứ không phải cái khái niệm người yêu chết tiệt kia vậy.

Cố Giang Hành ngày càng nóng nảy, như thể một quả bom lúc nào cũng có thể phát nổ.

Cuối cùng đến một ngày, hắn đang đi đến chỗ rẽ cầu thang bỗng nghe thấy Lý Nặc tỏ tình với Quý Xán: "Anh Xán, em thích anh. Anh có thể làm bạn trai của em được không?"

Nghe Lý Nặc nói vậy, bước chân của Cố Giang Hành cứng đờ, hơi thở cũng như ngừng lại.

Hiện tại đã bước sang tháng mười hai, nhiệt độ không khí rất thấp. Quý Xán mặc một chiếc áo hoodie màu trắng sữa, nhìn qua vừa ngoan ngoãn lại vừa ấm áp.



Cậu nhìn chăm chú vào Lý Nặc, ánh mắt bình tĩnh dứt khoát: "Xin lỗi."

Cố Giang Hành đang trốn phía sau nghe vậy bỗng thở ra một hơi.

"Vì sao?" Lý Nặc vẫn chưa từ bỏ, tiếp tục hỏi: "Chẳng lẽ là vì Cố Giang Hành?"

Quý Xán không nói gì.

Lý Nặc ép sát từng bước: "Vì sao lúc đó anh lại hôn Cố Giang Hành? Anh...... Chẳng lẽ anh thích cậu ta à?"

Vẻ mặt Quý Xán rất bình tĩnh, gật đầu: "Đúng thế, anh thích anh ấy."

Trong lòng Cố Giang Hành như có một con nai con đang điên cuồng nhảy múa.

Sau đó bọn họ ở bên nhau.

Sinh hoạt không khác như trước là mấy. Bọn họ vẫn học cùng nhau, chơi bóng, cùng đi ăn bánh kem như cũ. Nhưng cũng có một chút khang khác, đó là cuối cùng Cố Giang Hành cũng có thể làm được vài chuyện mà hắn tha thiết mơ ước từ lâu.

Ví dụ như hắn có thể thừa dịp Quý Xán đang làm bài mà hôn trộm đối phương, nhưng điều hắn không ngờ tới là Quý Xán lại chủ động ngồi lên đùi hắn làm cho nụ hôn trở nên ướt át hơn.

Lại ví dụ như khi bọn họ mua một hộp kem vị dâu tây, Cố Giang Hành xúc một thìa đút cho Quý Xán, đối phương ăn xong kem còn liếm ngón tay hắn vô cùng mờ ám.

Buổi tối trước khi ngủ hắn có thói quen mân mê cơ thể Quý Xán một lúc, sau đó Quý Xán cũng sẽ duỗi tay sang bóp mông hắn rồi để đó suốt đêm.

......

Chuyện như vậy diễn ra rất nhiều lần.

Sau khi thẳng thắn với Quý Xán, Cố Giang Hành lại như biến thành một anh trai tân chưa hiểu sự đời.

Người yêu quá mức nhiệt tình, mỗi giây mỗi phút ở bên nhau hắn đều cảm thấy cả người nóng hừng hực, não bộ lúc nào cũng trong trạng thái yêu đương nồng nhiệt, đôi khi còn có cảm giác không chân thật như đang dẫm trên mây vậy.

Nhưng thỉnh thoảng Cố Giang Hành cũng sẽ nằm mơ, đều là một vài ký ức rời rạc.

Hắn mơ thấy chính mình ở trong mơ ôm người khác, hôn người khác, thậm chí còn làm chuyện thân mật hơn. Hắn không nhìn mặt người kia, nhưng hắn có một cảm giác giống như đang phản bội người yêu của mình.

Số lần Cố Giang Hành tỉnh lúc nửa đêm càng ngày càng nhiều, mỗi lần như vậy, Quý Xán lại dịu dàng ôm hắn, trấn an cảm xúc lo lắng của hắn.

Lại thêm một đêm nữa, Cố Giang Hành từ trong mộng bừng tỉnh.

Quý Xán chui vào lồng ngực hắn, thầm thì: "Anh lại nằm mơ à?"

Cố Giang Hành hôn tóc cậu: "Xin lỗi đã đánh thức em."

"Anh mơ thấy cái gì? Có thể nói với em được không?" Quý Xán vẫn đang ngái ngủ, giọng nói mềm mại hơn ngày thường không ít: "Chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ cách."

Cố Giang Hành trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn chỉ lắc đầu, hắn không có cách nào nói cho Quý Xán được.

Hắn cảm thấy bản thân mình thật không ra gì, rõ ràng hắn có một em người yêu dịu dàng như vậy thế mà hắn lại mơ ôm một người khác.

Sau tết nguyên đán, bọn họ cùng nhau đi ngâm suối nước nóng.

Trong khoảng thời gian này Cố Giang Hành vẫn luôn bị cảnh trong mơ làm cho bối rối, tuy đã cố gắng tỏ ra vui vẻ nhưng vẫn bị Quý Xán phát hiện.

Bọn họ thuê một phòng riêng có suối nước nóng bên trong. Cố Giang Hành dựa người vào bờ suối, nhìn tuyết trắng đọng trên lá phong, mơ hồ cảm thấy cảnh này hơi quen thuộc.

Lúc này, đột nhiên có một tiếng nói từ đỉnh đầu vọng xuống: "Anh muốn thử một lần ở suối nước nóng không?"

Cố Giang Hành nghe vậy ngẩng đầu lên, đập vào mắt hắn là đôi chân thon dài thẳng tắp của thiếu niên, móng chân sạch sẽ gọn gàng trông ngon miệng như một món ăn đẹp đẽ.

Hắn không nói gì nhưng hầu kết lại lăn mạnh một chút.

Quý Xán mặc quần bơi bốn góc màu trắng ngồi xuống gần hắn, chậm rãi lên tiếng: "Lần đầu tiên đến suối nước với anh, em đã nghĩ như vậy rồi."

Thẳng đến lúc này Cố Giang Hành mới phát hiện, quần Quý Xán mặc không phải là quần bơi mà là quần lót bình thường, vải quần lót thấm nước trở nên trong suốt có thể nhìn thấy cậu bé màu hồng nhạt còn đang ngủ đông.

Quý Xán ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt trong trẻo lại ướt át vô cùng quyến rũ: "Anh không muốn thử à?"

Cố Giang Hành nhắm chặt mắt lại.

Người yêu đã mời như thế, ai mà nhịn nổi.

Nhưng hắn lại đột nhiên nghĩ tới giấc mơ kia.

Hắn cũng từng thân mật với người nọ ở suối nước nóng, sóng nước lăn tăn, sương mù mờ ảo, vừa hỗn loạn lại ẩm ướt, thậm chí hắn còn có thể cảm nhận được da thịt người nọ mềm mượt như tơ lụa đến giờ vẫn còn lưu lại trong lòng bàn tay mình.

Đây là phản bội người yêu thầm lặng.

Dưới tình huống như vậy, hắn quyết định không phát sinh quan hệ cùng Quý Xán.

Cố Giang Hành nghiêng đầu, né ánh mắt cháy bỏng của Quý Xán, giọng nói tràn đầy thống khổ: "Không được, anh bây giờ chưa thể.... Ưm..."

Lời nói tiếp theo của hắn bị chặn lại trong cổ họng.

Cậu học sinh chủ động hôn hắn, dưới da thịt là trái tim đang đập một cách mãnh liệt.

Trong khoảnh khắc này, sợi dây lý trí trong đầu Cố Giang Hành bị chặt đứt.

Biến con mẹ nó cảnh trong mơ đi, người trước mặt hắn bây giờ mới là người hắn thích!

Mặt suối bình tĩnh bỗng dao động kịch liệt, mãi cho đến tận đêm khuya.

Tuyết rơi bên ngoài ngày càng dày đặc, cả người Quý Xán không còn sức nên được Cố Giang Hành bế vào phòng tắm.

Hắn tẩy rửa từng dấu vết trên người đối phương một cách cẩn thận, sợ cậu bị cảm nên mặc cho cậu một chiếc áo ngủ tay dài rộng rãi.

Cả người Quý Xán mềm maj tùy cho hắn muốn làm gì thì làm. Quý Xán mơ mơ màng màng ôm chặt người hắn, thủ thỉ: "Em yêu anh."

Động tác của Cố Giang Hành khựng lại, đầu bắt đầu đau nhức, ngay sau đó, toàn bộ trí nhớ tràn về như đèn kéo quân, những ký ức mơ hồ kia cũng trở nên rõ ràng.

Người trong mộng cùng hiện thực giao lại làm một, Cố Giang Hành lập tức mở mắt ra - hắn đã nhớ lại mọi chuyện.

Cố Giang Hành ôm chặt lấy Quý Xán, quang cảnh thế giới phía sau cũng bắt đầu sụp đổ.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook