Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Chương 29: Quý Xán thích anh như vậy

Chước Đường

03/06/2021

Edit + Beta: Tiểu Sư Muội.

"Chính là giải một phương trình", Cố Giang nhìn vào mắt Quý Xán, chậm rãi nói: "Cậu ấy viết cho em một phương trình, em vẽ đáp án đồ thị hàm số xuống dưới, chính là một hình trái tim."

Quý Xán sửng sốt một chút, phương trình cậu viết làm sao lại lưu lạc sang chỗ Cố Giang Hành?

Cái đồ thị hàm số này Vương Anh Hạo cũng biết, lập tức "Ai da" một tiếng, ngại ngùng nói: "Các em sao có thể trong tiết văn lại làm bài tập toán cơ chứ? Các em thích học toán như thế thầy rất cao hứng, nhưng về sau đừng như vậy nữa."

Lý Phi Dũng: "......"

Lý Phi Dũng kém chút bị tức chết.

"Thầy Lý", Vương Anh Hạo ra vẻ thái độ khiêm tốn, nụ cười trên mặt không hiểu sao rất chi là ngứa mắt: "Bọn họ đúng thật không phải là đang yêu đâu, chỉ là cùng nhau thảo luận bài toán một chút mà thôi, cũng không phải là vấn đề lớn gì, để bọn chúng quay về lớp đi."

Lý Phi Dũng:???

Bắt nạt môn ông dạy không bằng toán học chứ gì?

Lý Phi Dũng lúc nào có thể nuốt nổi cơn tức này, rút sách văn ra nói: "Các em học thuộc《Ly Tao》tiết sau tôi sẽ kiểm tra."

Tiết đầu buổi sáng ngày mai chính là môn ngữ văn,《 Ly Tao 》có tiếng là khó nhớ, bây giờ thời gian không tới một ngày, kể cả bọn có thông minh đến thế nào cũng vẫn cần một chút công phu mới có thể nhớ được.

Nghĩ đến đây, Lý Phi Dũng đắc ý nhìn Vương Anh Hạo một cái: Ông nhìn xem hiện tại không phải bọn chúng kiểu gì cũng phải học văn trong giờ toán của ông hay sao?

Vương Anh Hạo: "......"

Đến khi ra khỏi văn phòng, Quý Xán cảm thấy rất cần thiết phải giải thích để Cố Giang Hành không hiểu lầm, vì thế nói: "Cái phương trình kia không phải viết cho anh."

Cố Giang Hành không để trong lòng, còn nghĩ rằng Quý Xán đang thẹn thùng, vẫy vẫy tay: "Anh biết rồi, cậu chỉ là viết ra rồi vừa khéo để trên bàn anh mà thôi."

Quý Xán: "Không phải như vậy, anh......."

Lời cậu nói còn chưa xong, đã bị Hà Tuy đang dựa ở cửa đánh gãy.

Người nọ hướng cậu huýt sao, cợt nhả nói: "Xán ca, mượn Cố thần một chút nhé."

Quý Xán vẻ mặt không thể hiểu được: "Cậu tìm hắn thì hỏi tôi làm cái gì?"

"Đây không phải là để báo cáo cho cậu biết hay sao, rốt cuộc bây giờ cậu là..........." Hà Tuy cười hì hì, không ngờ mới nói được một nửa đã bị Cố Giang Hành xách cổ áo lôi đi: "Ê! Ông kéo tôi làm gì! Tôi còn chưa nói xong mà!"

Cố Giang Hành mắt điếc tai ngơ, tay trái đút túi quần, tay phải lôi Hà Tuy đi về phía trước. Một nam sinh cao 1 mét 8 mấy, ở trong tay anh lại bị xách nhẹ nhàng giống như một con búp bê Tây Dương.

Quý Xán: "......"

Nhảy ngựa, khỉ chộm đào, cậu coi như được kiến thức thêm một loại tương thân tương ái giữa các nam sinh.

Hơn nữa nhìn có vẻ đây không phải là lần đầu tiên Hà Tuy bị đối đãi như vậy, hai chân hắn một bên vừa trượt trên đất, một bên phất tay với Quý Xán: "Lần sau gặp lại nha!"

Cố Giang Hành đem Hà Tuy kéo tới cuối hành lang, lúc này mới buông lỏng tay ra, nhàn nhạt nói: "Nói đi, có chuyện gì?"

"Không có chuyện gì thì không thể tới tìm cậu được à?" Hà Tuy sửa sang lại đồng phục của mình, bất mãn nói: "Tôi cùng Xán ca nói còn chưa được nửa câu, cậu cứ vội vàng như vậy làm gì?"

Cố Giang Hành cười nhạo một tiếng: "Từ khi nào người ta lại trở thành Xán ca của cậu?"

"Vừa rồi chuyện trong văn phòng tôi đều nghe thấy", Hà Tuy nâng nâng lông mày, vẻ mặt bát quái: "Bọn ông thật sự không phải?"

"Chứ không thì sao", Cố Giang Hành không biết đang nhớ tới cái gì, đột nhiên có chút thẹn thùng nói: "Nhưng hình như tôi hơi vội rồi."

"Hở?" Hắn giơ tay chặn một chút: "Cậu đây là chuẩn bị xuống tay?"

"Không phải là tôi chuẩn bị xuống tay, mà là cậu ấy chuẩn bị xuống tay với tôi." Cố Giang Hành cười một cái, mắt hoa đào một mảnh xuân sắc, khiến mấy nữ sinh đi ngang qua mặt đỏ tai hồng, đi đường cũng chậm lại vài phần.

Hà Tuy: "?"

Cố Giang Hành nâng nâng tay phải, hỏi: "Nhìn thấy dấu Cậu Bé Bọt Biển trên tay tôi chưa?"

Hà Tuy: "Ừ ừ."

"Đây là do cậu ấy lưu lại, trên tay cậu ấy cũng có một cái." Lại cảm thấy nói như vậy không hình dung ra được Quý Xán quen thuộc với anh như thế nào, Cố Giang Hành lại bổ sung: "Hơn nữa đây là con dấu cậu ấy thích nhất."

Hà Tuy: "........."

"Người anh em này, đây không phải là đóng dấu cho heo à?"

Cố Giang Hành không vui nheo mắt lại: "Cậu nói cái gì?"



"Không có không có", nhận thấy được sát khí của Cố Giang Hành, Hà Tuy không hề có nguyên tắc mà sửa lại lời nói: "Tôi nói này, nhìn con dấu Cậu Bé Bọt Biển này thật sự quá đáng yêu, vừa đơn giản lại không mất mỹ quan, rất thích hợp để khắc trên tay, có khi sau này lại trở thành xu thế lưu hành trong trường cũng nên."

Cố Giang Hành sờ sờ mu bàn tay của chính mình, đắc ý nói: "Đúng không? Tôi cũng cảm thấy như vậy."

"Tuy rằng nhưng là......" Hà Tuy có chút mê mang, gãi gãi cái ót: "Vừa nãy tôi ở cửa văn phòng nghe được, Xán ca nói đây là để thể hiện tình yêu thương với các bạn học với nhau cơ mà? Hơn nữa cậu ấy còn hỏi thầy giáo có muốn hay không đó thôi."

"Sao cậu lại ngu thế?" Cố Giang Hành trừng mắt liếc hắn một cái, giống như oán trách việc hắn không hiểu phong tình: "Giáo viên hỏi như vậy, chẳng lẽ cậu ấy lại không biết xấu hổi mà nói là cố tình lưu lại trên người tôi à?"

Hà Tuy cạn lời: "Loại lời này mà cũng nói ra được, công nhận cậu đủ tao!"

"Không phải tôi, là cậu ấy." Cố Giang Hành nhìn Cậu Bé Bọt Biển trên mu bàn tay của mình, xấu hổ cười nhẹ: "Cậu ấy tương đối nội liễm, tục xưng là muộn tao."

(*) Muộn tao: Kiểu trong nghĩ một đằng, ngoài miệng phun ra một nẻo ấy.

Hà Tuy: "......"

Đúng lúc này, Chu Duệ Sâm cùng Lý Nặc sóng vai đi tới.

"Đây mới gọi là anh em tương thân tương ái chứ!" Chu Duệ Sâm giơ mu bàn tay của mình lên, nhìn chăm chú vào con dấu Cậu Bé Bọt Biển, hưng phấn nói với Lý Nặc: "Hay về sau chúng ta đổi lại gọi là tam bá Bọt biển thế nào?"

Lý Nặc: "Mày nói cái này có bị tẩy bay được không? Không thì để tao đi xăm hình?"

Cố Giang Hành: "......"

Hà Tuy: "......"

Hà Tuy thu hồi tầm mắt, chần chờ nói: "...... Đây là dấu vết lưu lại trên người cậu?"

"Cái này chỉ là ngoài ý muốn", Cố Giang Hành có chút xấu hổ cho tay vào túi quần, coi như không có việc gì nói: "Bọn họ luôn thích quấn lấy Quý Xán, đóng cho một cái dấu thì chẳng có gì là lạ cả."

Hà Tuy không nói gì, nhưng rõ ràng là không tin Cố Giang Hành nói bậy nói bạ.

Cố Giang Hành lại nói: "Còn có, trước nay cậu ấy đều không nhận đồ ăn vặt của người khác, chỉ nhận bánh kem của tôi mang cho."

Hà Tuy: "Cái này thì có gì đặc biệt, cả trường đều biết cậu ấy thích ăn bánh kem mà!"

Cố Giang Hành không vui nhăn lại mi: "Cái gì mà cả trường đều biết?"

Vì thế Hà Tuy mở diễn đàn cho Cố Giang Hành xem, không ít người đăng topic nói "Ngẫu nhiên gặp được" Quý Xán ở cửa hàng bánh kem.

Cố Giang Hành cũng không nghĩ tới tình huống này, trầm mặc chốt lát, đột nhiên cầm lấy điện thoại đem màn hình để trước mặt Hà Tuy.

"Mẹ nó, cậu làm gì đấy?!" Hà Tuy theo bản năng lùi về phía sau một bước.

"Cậu nhìn rõ chưa", Cố Giang Hành chỉ vào hình ảnh trong album: "Đây là phương trình toán học Quý Xán viết cho tôi, đồ thị hàm số chính là một hình trái tim, cái này cậu định giải thích thế nào?"

Cái này Hà Tuy không nói.

Đúng thật, hai cái trước còn có thể giải thích, còn cái này coi như là bằng chứng ván đã đóng thuyền, cho dù Quý Xán có rảnh rỗi thế nào, nếu cậu ấy quả thật không có ý gì với Cố Giang Hành, thì làm sao lại viết phương trình ám chỉ thế kia chứ?

Cố Giang Hành đắc ý thu hồi di động: "Cái này thì cậu tin chưa?"

Hà Tuy trầm mặc trong chốc lát, đột nhiên hỏi: "Vậy cậu bây giờ tính thế nào? Chờ sao?"

Cố Giang Hành: "Tôi chờ cái gì?"

Hà Tuy nói đến đúng lý hợp tình: "Chờ cậu ấy tới theo đuổi cậu chứ chờ gì?"

Cố Giang Hành tưởng tượng hình ảnh kia một chút, cảm thấy cực kỳ có lực hấp dẫn.

Vì thế gật gật đầu, nói: "Cậu nói đúng, tôi phải đợi cậu ấy theo đuổi tôi chứ."

Nếu Quý Xán thích anh như vậy, anh cũng không phải không thể thử yêu đương một chút.

Tiết cuối cùng buổi chiều là tiết thể dục, bởi vì biểu hiện xuất sắc trong trận bóng rổ lần trước, không ít người quấn lấy Quý Xán rủ chơi bóng rổ.

Quý Xán cảm thấy lãng phí thời gian, uyển chuyển tìm lý do, nói: "Tôi không mang quần thể dục, không đi."

Lớp phó thể dục không thả người, vẫn còn khuyên: "Quần đồng phục cũng được, cậu xem lớp phó cũng mặc quần đồng phục đấy thôi."

Quý Xán kiên quyết cự tuyệt: "Không có quần thể dục tôi sẽ không chơi bóng."

Vừa dứt lời, trước mặt cậu đột nhiên có một mảnh đồ vật màu trắng bay đến, Quý Xán cúi đầu nhìn, thấy một chiếc quần đùi thể dục màu trắng để trên đầu gối mình.



Quý Xán: "?"

Cố Giang Hành sờ sờ mũi, dường như không có việc gì nói: "Tôi cho cậu mượn."

Quý Xán cầm quần thể dục sửng sốt một chút, Cố Giang Hành đây là muốn cố ý đối nghịch với cậu phải không? Không biết cậu căn bản không muốn đi à?

Trang bị đã có, lớp phó thể dục ôm bóng rổ thúc giục: "Đi đi đi, bây giờ chúng ta đi được rồi chứ."

Quý Xán bị bắt đứng lên, trước khi rời lớp học đột nhiên hô một câu: "Cố Giang Hành, anh không đi à?"

Hầy, sao lại dính người như thế cơ chứ?

Cố Giang Hành nhíu nhíu mày, giả vờ không vui đứng lên: "Nếu cậu một hai muốn tôi phải đi, tôi đây liền phải cố gắng mà chơi cùng cậu vậy."

Quý Xán nhẹ nhàng thở ra, vội vàng đem vận động quần ném trở về: "Cho anh mặc đi."

Như vậy cậu liền có cớ để không đi nữa.

Hành động Quý Xán đưa quần làm trong lòng Cố Giang Hành ấm áp, anh quả thật không có thói quen mặc quần thể dục lúc chơi bóng, nhưng anh lại không lấy quần đùi, chỉ xoa nhẹ đầu quý Xán một phen, ngữ khí mang theo vài phần cưng chiều: "Tôi mặc quần đồng phục là được rồi."

Cứ nghĩ quăng cái quần trở về là có thể ở lại phòng học Quý Xán: "......"

Cho nên Cố Giang Hành đây là hoàn toàn muốn giằng co cùng với cậu??

Sân bóng rổ cách khu dạy học một khoảng, Quý Xán đi song song với lớp phó phía trước, Cố Giang Hành lạc hậu hai bước đi theo phía sau.

Cố Giang Hành ngẩng đầu, tầm mắt dừng trên người Quý Xán. Dáng người thiếu niên thon chắc hữu lực, nửa người dưới mặc quần thể dục của anh, vòng eo hơi rộng, nhưng mông Quý Xán vừa tròn lại vừa cao nên quần cũng không bị tụt xuống. Tầm mắt tiếp tục hướng lên trên, anh thấy được cần cổ trắng nõn cùng đuôi tóc ngắn ngủn.

Cố Giang Hành đi lên phía trước một bước, cùng Quý Xán đi song song với nhau, hỏi: "Cậu cắt tóc à?"

"Ừ, cuối tuần cắt", Quý Xán khều khều tóc mái: "Có chút dài che mắt."

Cố Giang Hành rũ mắt nhìn thoáng qua, tóc thiếu niên vừa đen lại hơi lộn xộn, trên đỉnh đầu có vài sợ tóc ngắn ngủn do đang đi nên cứ lắc lư, làm người khác đặt biệt muốn đè xuống.

Dường như chú ý tới tầm mắt của anh, Quý Xán ngẩng đầu hỏi: "Làm gì đó?"

"Tóc cậu bị rối." Cố Giang Hành nói, bất động thanh sắc để tay phủ lên đầu Quý Xán. Sợi tóc trơn trượt xuyên qua kẽ hở ngón tay, khiến Cố Giang Hành mê mẩn.

Quả thật bất đồng với vẻ ngoài mạnh mẽ cứng rắn, tóc của Quý Xán tương đối mềm mại. Tay Cố Giang Hành sờ soạng từ đỉnh đầu rồi lùi xuống sau cổ Quý Xán, cuối cùng còn nhẹ nhàng nhéo nhéo một chút sau đó mới lưu luyến buông tay ra.

Tuy rằng không biết sao lại thế này, nhưng Quý Xán vẫn cảm thấy một tia xấu hổ cùng với không được tự nhiên, cậu tung chân đá Cố Giang Hành một cái: "Anh có bệnh à!"

Cố Giang Hành nhảy lên phía trước, động tác linh hoạt né tránh công kích, còn ngoắc ngón tay phi thường khiêu khích.

Điều này hoàn toàn chọc giận Quý Xán, hai người đuổi tới tận sân bóng rổ, chạy vụt qua người đi đường mang theo một trận gió, kém chút nữa làm váy nữ sinh bị thổi bay.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi." Quý Xán khom lưng xin lỗi với các nữ sinh, trên mặt thiếu niên do chạy vội nên ửng hồng, đôi mắt sáng lấp lánh mà nhìn các cô.

Nữ sinh đè váy xuống lắc đầu, đỏ mặt trả lời: "Không sao đâu."

Quý Xán trì hoãn một hồi ở bên này, Cố Giang Hành đã sớm chạy tới sân thể dục.

Lớp phó thể dục vẫn đang đuổi phía sau, vừa đuổi vừa kêu: "Còn chưa bắt đầu đâu! Sao các cậu đã đánh nhau rồi là thế nào?"

Quý Xán căn bản không nghe khuyên bảo, chạy như bay qua trực tiếp đem người đè lên cột bảng rổ. Sức lực cậu không hề khống chế, phía sau lưng Cố Giang Hành va vào cột sắt, phát ra "Đông" một tiếng trầm vang.

Mọi người chung quanh đều dừng động tác, không chớp mắt nhìn một màn này.

Khoảng cách gần như vậy, làm muốn đánh nhau hay là muốn.....lên?

Sân bóng rổ trong khoảnh khắc an tĩnh lại, ngay sau đó, Quý Xán duỗi tay sờ soạng sau gáy Cố Giang Hành một phen, sờ xong còn có chút ghét bỏ lắc lắc tay: "Cứng như đá, một chút cũng không giống trong tưởng tượng."

Cố Giang Hành bật cười: "Vậy trong tưởng tượng của cậu như thế nào?"

Quý Xán lạnh lùng thu hồi tay: "Lần sau không được tùy tiện sờ đầu của tôi."

Cố Giang Hành: "Vì sao không cho sờ?"

Quý Xán nhất thời nghẹn lời, sửng sốt trong chốc lát mới nói: "Thế thì vì cái gì mà muốn cho anh sờ? Anh không biết là không được tùy tiện sờ đầu người khác à?"

"Đầu của tôi có thể tùy tiện sờ được." Cố Giang Hành cúi đầu, còn chủ động đem đầu qua cầu vuốt.

"Biến, ai muốn sờ anh." Quý Xán tức giận đẩy anh ra một chút, chạy tới tìm lớp phó thể dục.

Cố Giang Hành đứng tại chỗ, nhìn cọng tóc ngắn ngốc ngốc lắc qua lắc lại trên đỉnh đầu Quý Xán, đột nhiên bật cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma
cô vợ thay thế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook