Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Chương 14: Trêu chọc không nổi, xin tạm biệt

Chước Đường

03/06/2021

Edit + Beta: Tiểu Sư Muội.

Đào Lãng: "......"

Một cái dám nói, một cái dám muốn.

Quý Hoa Mậu không tin được: "Con lặp lại lần nữa?"

Được thôi.

Quý Xán buông chiếc đũa, nghiêm trang nói: "Máy gia tốc hạt lớn, tên tiếng anh là Large Hadron Collider. Nó chính là một công cụ nhằm cung cấp cho các nhà khoa học một mô hình chuẩn của ngành Vật lý hạt. Trên lý thuyết, chiếc máy này được cho là sẽ chứng minh được sự tồn tại của hạt Higgs và giải thích được những đặc tính như khối lượng của những hạt sơ cấp khác."

Quý Hoa Mậu đột nhiên nhớ tới, hình như ông từng nghe mấy từ này trên bản tin thời sự, nghe nói dự kiến chi phí để xây một cái phòng thí nghiệm phải tốn mấy chục tỷ. Quý Xán điên rồi sao? Nếu không sao lại nghĩ ông có nhiều tiền như thế?

Quý Xán vẫn còn đang nói: "Chúng ta có thể thông qua máy dò hạt vật lý lớn có khả năng quan sát các hạt Higgs, cũng có khả năng chế tạo lại vụ nổ vật chất vũ trụ lúc đầu. Nói không chừng có một ngày chúng ta có thể tìm ra bí mật của vũ trụ!"

Bí mật của vũ trụ cái gì, ông một chút cũng không hứng thú!

Quý Hoa Mậu không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt: "Không có tiền, đổi cái khác!"

"Đừng mà, tạm thời không nói cống hiến vì khoa học, cũng là lo lắng đến việc phát sinh sự kiện". Quý Xán còn đang nói: "Về sau khi ra nước ngoài, ngài nói máy gia tốc hạt lớn của Trung Quốc chính là do ngài xây dựng, đây không phải làm vẻ vang vì đất nước hay sao?"

Quý Hoa Mậu: "......"

Ông xem như hiểu, tiểu tử này là đang ẩn ý lời nói lúc nãy của ông với Đào Lãng.

"Con nhất định phải đối nghịch với cha, muốn khiến cha tức chết phải không!"

"Đương nhiên, đây chỉ là đề xuất của tôi mà thôi", Quý Xán chậm rì rì nói: "Tôi cũng không rõ tình hình kinh tế trong nhà lắm, nếu vượt quá dự toán thì quên đi."

Đào Lãng: "......"

"Mẹ nó, đây là vấn đề có tiền hay không có tiền đấy à?" Quý Hoa Mậu tức đến mức văng tục: "Ai có tiền đến mức móc ra mấy chục tỷ? Ngay cả Cố Gia còn không chắc có làm được hay không, anh còn hy vọng gia đình bình thường như chúng ta làm được à?"

Quý Xán trả lời lại một cách mỉa mai: "Biết là gia đình bình thường, ông còn định mua máy bay tư nhân làm gì?"

"Anh.....!" Quý Hoa Mậu không chịu nổi phép khích tướng, buột miệng thốt ra: "Nếu anh đạt được thứ hạng như Đào Lãng, ông đây dù phải đập nồi bán sắt cũng phải làm cho anh một cái!"

Lời vừa ra khỏi miệng ông cũng có chút hối hận, cái máy kia thực sự quá đắt, giá trị gấp mười lần công ty của ông cũng chưa đáng giá như vậy.

Nhưng lời đã nói ra, ông không có khả năng rút lại.

Năm đó ông học đến trung học thì bỏ học đi làm ăn, đây vẫn luôn là tâm bệnh của Quý Hoa Mậu, cũng bởi vì thế ông đặc biệt quan trọng thành tích của đời sau.

Lúc trước Quý Xán dựa vào bản lĩnh thật sự của mình mà thi được vào Nhất Trung, tuy rằng thứ hạng không cao nhưng có thể thi đỗ vào Nhất Trung thì đều là người xuất sắc.

Đáng tiếc đứa nhỏ này vừa lên trung học liền bắt đầu bừa bãi, cuối cùng thành tích càng ngày càng kém, dứt khoát chiếm cứ hạng chót hàng năm. Công việc của ông bận rộn, cũng không kịp trông nom dạy dỗ, đến lúc phục hồi tinh thần thì đã lệch.

May mắn chính là, đứa con út do vợ hai ông lấy về cũng đủ ưu tú, lấp đầy chỗ trống trong lòng ông, thậm chí làm cho ông thấy được thứ mà ông khổng thể có trước kia.

Quý Hoa Mậu nhớ tới nhớ lui, lại thông qua con trai để bồi thường cho mộng tưởng của chính mình. Bởi vậy về phương diện vật chất ông luôn cung cấp đầy đủ cho bọn họ, mỗi một lần kiểm tra đều khen thưởng khích lệ.

Dù sao lấy trình độ của Quý Xán mà nói cũng không thi được hạng nhất, đến lúc đó lời hứa liền sẽ tự động mất hiệu lực.

Quý Xán ngược lại hỏi Đào Lãng: "Hạng giống cậu là hạng bao nhiêu?"

Đào Lãng nhìn Quý Hoa Mậu, không biết có nên nói hay không.

"Không sao, con cứ nói!" Quý Hoa Mậu hừ một tiếng: "Cha cũng không tin, nó có thể thi được thành tích giống con".

Đào Lãng: "Mười hạng đầu".

"Đúng vậy, mười hạng đầu", Quý Hoa Mậu gật đầu: "Nếu con thì được thành tích mười hạng đầu, dù cha có phải bán công ty cũng sẽ làm cho con một cái!"

"Tôi đã biết." Quý Xán buông chén đũa: "Tôi đi trước."

"Sao đã đi rồi?" Văn Nhã An lưu luyến không rời: "Đêm nay không ngủ ở nhà sao?"

Quý Xán lắc đầu: "Không được, con phải về nỗ lực vì mười hạng đầu."

"Bà nhìn xem, bà nhìn thái độ của nó đi!" Quý Hoa Mậu che ngực lại không ngừng thở dốc: "Đây là oan gia đời trước tới để hành hạ tôi đây mà!"

"Đây là con không đồng ý việc ông mua máy bay tư nhân cho Đào Lãng, chứ không phải cố ý chọc giận ông đâu".

"Đâu phải tôi mua cho nó? Đây là tôi mua cho tôi dùng!"

"Con trai không hiểu chuyện thì thôi, ông còn vào hùa theo nó?" Văn Nhã An xoa ngực giúp ông, nhẹ giọng nói: "Máy bay tư nhân quá phô trương, nó mấy năm nay tiêu của ông cũng không ít tiền, ông tặng cho nó thứ khác là được rồi. Đứa nhỏ này rất hiểu chuyện, sẽ không trách ông."



"Vâng, là con suy nghĩ không tốt, con lên tầng trước làm bài tập." Đào Lực miễn cưỡng cười cười, nhưng trong mắt lại không dấu được vẻ mất mát.

Biểu tình đó đều thu hết vào trong mắt Quý Hoa Mậu, liền hiểu thành một đứa nhỏ hiểu chuyện đáng thương, ông đã hạ quyết định, nếu không thể mua máy bay, ở phương diện khác cũng sẽ không thiếu đứa nhỏ này.

Giữa trưa Quý Xán quay trở lại chung cư, vừa ra khỏi thang máy liền nhìn thấy một thiếu niên đang ngồi xổm ôm đầu gối trước cửa nhà Cố Giang Hành, nghe được tiếng bước chân lập tức ngẩng đầu lên, trong mắt không khỏi kinh hỉ: "Xán ca, sao anh lại ở đây?"

Quý Xán nhàn nhạt nói: "Tôi ở bên cạnh."

Ngô Nguyễn "À" một tiếng, nhỏ giọng nói: "Em tới tìm anh trai, đáng tiếc thời gian không khéo, anh ấy lại không có nhà."

Là rất không khéo.

Quý Xán đang muốn mở cửa, lại nghe Ngô Nguyễn nói: "Cũng không biết khi nào anh ấy mới trở về."

Khi Quý Xán đang nhập mật mã, Ngô Nguyễn liền hắt xì một cái thật to, tựa hồ giọng nói còn đang phát run: "Không nghĩ tới bên ngoài hành lang lại lạnh như thế, biết trước thì đã mặc thêm áo khoác rồi."

Quý Xán chần chờ vài giây, hỏi: "Có muốn vào bên trong chờ không?"

"Được không ạ?" Mắt Ngô Nguyễn sáng rực lên, nhưng không biết lại nghĩ tới cái gì, biểu tình lộ ra chút khó xử: "Nhưng như thế có quấy rầy anh quá không?"

Quý Xán trầm mặc trong chốc lát, nói: "Là rất quấy rầy, vậy cậu tiếp tục đứng bên ngoài chờ đi."

"...... Đừng đừng đừng!" Ngô Nguyễn lập tức nhảy dựng lên, "Em, em vào trong chờ, em hứa sẽ ngoan ngoãn!"

Quý Xán quả thực chỉ đem người mang vào, một chút hành động mời khách xã giao cũng không có, đưa cho Ngô Nguyễn một cốc nước rồi để cho tự sinh tự diệt trên sô pha, còn mình thì về phòng đóng cửa lại làm bài tập.

Tuy Ngô Nguyễn trêu chọc con trai vô số, cũng chưa thấy qua người không hiểu phong tình như vậy.

Nhưng làm một người chơi hệ trà xanh cao cấp, không có khả năng dễ dàng lùi bước như vậy!

Ước chừng mười phút sau, Ngô Nguyễn điều chỉnh biểu tình, gõ cửa phòng Quý Xán.

Quý Xán mở cửa, liền nhìn thấy Ngô Nguyễn đang đứng cau mày trước mặt cậu, một bộ biểu tình muốn tìm cậu có chuyện.

Ngô Nguyễn: "Anh có rảnh không? Em có chút khó chịu, anh có thể ngồi nói chuyện với em được không?"

Quý Xán nhíu mày: "Sinh bệnh?"

Ngô Nguyễn: "Không có, chính là trong lòng khó chịu."

Quý Xán xoay người trở lại trên bàn sách, sau đó ném một bộ bài thi toán học lại đây.

Ngô Nguyễn: "?"

Quý Xán: "Làm bài sẽ không khó chịu nữa."

Ngô Nguyễn: "???"

Hắn nhìn đến đề toán càng khó chịu hơn thì làm sao!!

Ngô Nguyễn nhất thời nghĩ đây là thủ đoạn cự tuyệt của Quý Xán, nhưng khi hắn nhìn đến vẻ mặt nghiêm túc của Quý Xán lại bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ đây là phương thức quan tâm của học bá thẳng nam? Rốt cuộc chỉ là bọn họ không am hiểu cách biểu đạt mà thôi.

Nghĩ như vậy hắn cũng không giận nữa, ôm bài thi ngoan ngoãn về chỗ ngồi, làm bộ làm tịch viết đề bài.

Mười phút sau, Ngô Nguyễn lại cọ tới: "Đề này em không biết làm, anh hướng dẫn cho em được không?"

Quý Xán nhìn lướt qua đề mục, nhàn nhạt nói: "Cậu nghiêm túc đọc đề chưa."

Ngô Nguyễn chớp chớp mắt: "Đọc rồi."

Quý Xán: "Đọc rồi còn không biết?"

Ngô Nguyễn: "......?"

Anh đây là đang khinh thường người khác đấy à?

Quý Xán không có cách nào, đành phải nói cho hắn một lần.

Ngô Nguyễn đúng lúc lộ ra mắt lấp lánh: "Oa, thì ra là như vậy, anh thật lợi hại."

Quý Xán sắc mặt trầm trầm: "...... Cậu đang coi thường tôi đấy à."

Ngô Nguyễn:?

Quý Xán giọng lạnh như băng nói: "Loại đề này thì có gì mà lợi hại? Bất kỳ học sinh trung học nào cũng làm được."

Ngô Nguyễn: "......"

Khó, quá khó khăn.



Nhưng càng khó công lược, càng kích thích ham muốn chinh phục của hắn.

Càng là người lạnh lùng, hắn càng muốn xem bộ dáng lúc trầm mê của đối phương như thế nào.

Rốt cuộc là trà xanh không có tâm.

Không động lòng thật, nên Ngô Nguyễn cũng không cảm thấy thương tâm, chính là có chút cảm thấy khó khăn.

Rõ ràng hắn rất được hoan nghênh, ở chỗ của Quý Xán lại giống như cho không thèm lấy.

Cẩn thận nghĩ nghĩ, hắn quyết định tiếp tục ở lại.

Ước chừng mười phút sau, Ngô Nguyễn lại gõ cửa phòng Quý Xán lần nữa.

Năm lần bảy lượt bị phá đám, sắc mặt Quý Xán cũng có chút khó coi, thân hình cao gầy đứng ở cửa, khuôn mặt tinh xảo lạnh nhạt vô cùng.

"Còn có chuyện gì?"

"Xin, xin lỗi......"

Nhiều lần bị ghét bỏ, Ngô Nguyễn thật sự cảm thấy tủi thân, hơn nữa cộng thêm kỹ thuật diễn, đáy mắt không khỏi loáng thoáng ánh nước.

"Em không làm phiền anh nữa, em ra ngoài đây."

"Khoan đã, trên người cậu sao lại thế này?"

Giọng nói nam sinh nhàn nhạt, lạnh lẽo giống như bản thân cậu, nhưng Ngô Nguyễn lại nghe được sự quan tâm không được tự nhiên từ trong đó.

Trong lòng hắn vui như mở cờ, trên mặt lại là biểu tình tủi thân đến cực điểm, nhỏ giọng nói: Em uống nước không cẩn thận làm đổ ra quần áo, muốn hỏi anh có thể cho em mượn một bộ quần áo để thay được không. Rất xấu hổ vì làm phiền anh, nếu anh không có thì thôi bỏ đi.....Dù sao em cũng là con trai, ngẫu nhiên mặc quần áo ướt một chút cũng không ảnh hưởng gì....."

Nói tới đây, Ngô Nguyễn còn hắt xì một cái.

Quý Xán nghĩ nghĩ, từ trong túi lấy ra một trăm đồng đưa qua.

Ngô Nguyễn: "?"

Quý Xán: "Từ đây đến siêu thị mất mười phút, cậu có thể đến đó mua một bộ quần áo để thay."

Ngô Nguyễn: "......"

100 đồng có thể mua cái gì! Quần áo trên người hắn thấp nhất cũng không dưới bốn số!

Từ từ, trọng điểm không phải cái này, trọng điểm là hắn muốn để Quý Xán nhìn cảnh mình thay quần áo mà!!

Ngô Nguyễn hít sâu một hơi, không ngừng nhắc nhở trong lòng.

Nhịn xuống, ngàn vạn lần phải nhịn xuống!

Ngươi là trà xanh cao cấp, thiết lập tính cách không thể bị vỡ.

Ngô Nguyễn còn đang định giả đáng thương tranh thủ một chút, đáng tiếc Quý Xán không hề cho hắn thêm cơ hội gì nữa, không chút lưu tình đóng cửa lại.

Ngô Nguyễn: "......"

Trêu chọc không nổi, xin tạm biệt.

Ngô Nguyễn nổi giận đùng đùng chạy ra, vừa mở cửa lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Hắn chỉ thấy tất cả ủy khuất bản thân phải chịu lúc trước đều dâng lên, trong phút chốc hốc mắt liền đỏ lên.

"Anh, anh tới đón em sao?"

Cố Giang Hành hướng vào trong phòng nhìn thoáng qua: "Cậu không làm gì cậu ấy đấy chứ?"

"......"

Ngô Nguyễn nháy mắt cảm động liền tan thành mây khói.

Cái gì gọi là em không làm gì cậu ấy đấy chứ? Câu này có phải bị nhầm chủ ngữ tân ngữ hay không hả?

"Tự mình tới đây à?" Cố Giang Hành nhìn hắn một cái, biểu tình lãnh đạm phân phó: "Để tôi bảo lão Ngô đưa cậu trở về. Còn có, lần sau đừng đến mà không nói trước, cũng đừng tùy tiện đến quấy rầy Quý Xán."

Ngô Nguyễn:???

Cố Giang Hành lời còn chưa dứt liền bước vào chung cư của Quý Xán.

Cửa phòng trộm đóng lại kêu "Phanh" một tiếng, cả khung cửa liền rung lên, Ngô Nguyễn ngơ ngác sững sờ tại chỗ, chỉ cảm thấy tâm của chính mình đang muốn bị vỡ nát.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

con đường bá chủ
tuyết ưng lĩnh chủ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook