Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Chương 27: Vẽ rùa đen lên mông cậu

Chước Đường

03/06/2021

Edit + Beta: Tiểu Sư Muội.

Cố Giang Hành?

Quý Hoa Mậu cũng ngây ngẩn cả người, Cố đại thiếu gia sao lại ở trong phòng của Quý Xán? Trên mặt tại sao lại viết đầy công thức thế kia?

Hơn nữa......Hơn nữa trên mặt Quý Xán như thế nào còn vẽ một con rùa đen?!!

Cố Giang Hành bị lăn lộn đến hơn nửa đêm, trên người còn mang theo một tia mệt mỏi, xoa xoa cái trán, thanh âm bị ép rất thấp, ngủ không đủ nên giọng khàn khàn.

"Buông ra."

Nhìn đến phòng của chính mình bị hủy, Quý Xán còn muốn tạc mao, làm sao có thể ngoan ngoãn nghe lời Cố Giang Hành?

Cậu đang chuẩn bị tìm Cố Giang Hành nói chuyện, không ngờ chưa kịp phát huy thực lực đã bị Cố Giang Hành bắt được tay: "Đừng nháo, đợi chút tôi còn có chuyện."

Đôi mắt đào hoa của nam sinh lạnh lùng liếc xéo lại đây, Quý Xán đột nhiên sửng sốt, cậu còn không kịp nói cái gì, đã thấy Cố Giang Hành buông lỏng tay ra. Nam sinh không có biểu tình gì đứng lên, chào hỏi Quý Hoa Mậu xong liền rời đi.

Quý Xán: "......"

Không nghĩ tới được Cố Giang Hành gọi một tiếng "chú Quý", Quý Hoa Mậu quả thực thấy thụ sủng nhược kinh(*), còn nhiệt tình tiễn Cố Giang Hành đến tận cửa.

(*)Thụ sủng nhược kinh: Được sủng ái mà lo sợ. Mình để như cũ vì nghe hay hơn.

Trong phòng ngủ, Quý Xán xoa xoa cái trán, mang theo di chứng say rượu đi qua, cầm một cốc nước lớn lên uống, lúc này mới tỉnh táo lại.

Vừa ngẩng đầu lên liền nghe thấy tiếng Quý Hoa Mậu hưng phấn nói với cậu: "Vừa rồi Cố tiểu thiếu gia gọi cha là chú Quý."

Quý Xán vẫn còn đang bực mình, nghe vậy cười nhạo một tiếng khinh thường nói: "Thời đại nào rồi, còn Cố tiểu thiếu gia?"

Quý Hoa Mậu cũng không so đo với cậu, lại hưng phấn hỏi: "Sao các con lại ở cùng nhau?"

Quý Xán suy nghĩ trong chốc lát, trợn mắt nói dối: "Tối hôm qua đi chơi cùng bạn học, hắn uống say, nên thuận tay cho hắn ngủ ở đây."

"Cho nên trên vách tường này......" Nhìn bức tường viết đầy công thức, Quý Hoa Mậu muốn nói lại thôi.

Nhắc đến cái này Quý Xán liền phát hỏa, tức giận nói: "Sớm biết thế thì đã không thu lưu hắn, người này say rượu xong nhân phẩm quá kém, hắn thuộc tinh con thằn lằn hay sao? Nhìn thấy tường là phải bò lên!"

Quý Hoa Mậu không cùng con trai mắng chửi người, ngược lại nói: "Con xem ở đây bây giờ biến thành như vậy, cũng không có cách nào ngủ lại, nếu không trước hết về nhà đã đợi bên này trang hoàng xong rồi lại qua?"

Quý Xán dẫm lên dép lê đi vào phòng tắm, không có hứng thú: "Cứ như vậy đi, lười đến."

Vốn đang mang theo một chút buồn ngủ, thẳng đến khi cậu thấy thứ trên mặt mình, cơn buồn ngủ liền bay mất.

Quý Xán: "!!"

Cố Giang Hành, tôi hỏi thăm cả họ nhà anh!

Bên ngoài phòng tắm, Quý Hoa Mậu chắp tay sau lưng tuần tra một lần, một bên vừa xem một bên vừa lắc đầu: "Diện tích quá nhỏ, sao con ở quen được? Cũng không có người chăm sóc, không ai nấu cơm cho con phải không?"

Quý Xán xoa mặt đi ra: "Thứ hai đến thứ sáu sẽ có dì giúp việc đến dọn vệ sinh cùng nấu cơm."

Quý Hoa Mậu còn muốn nói cái gì, vừa quay người lại liền nhìn thấy con rùa đen trên mặt Quý Xán, uy nghiêm của người cha liền mất hết.

Quý Xán coi như cam chịu, mở tủ lạnh lấy hộp sữa bò ra uống. Uống xong một lúc mới nhớ ra trong nhà còn có khách, lại hỏi Quý Hoa Mậu: "Ngài có muốn uống không?"

Quý Hoa Mậu sửng sốt một chút, có chút cứng đờ gật gật đầu, nói: "...... Cho cha một ly đi."

Quý Xán gần như không có khách bao giờ, mất hơn nửa ngày mới tìm được cái ly pha lê, lại mở thêm một hộp sữa ra đổ vào.

Cả hai cha con đều không phải kiểu người hay nói chuyện, Quý Hoa Mậu ngồi được hai phút liền không được tự nhiên, chỉ trầm mặc không ngừng uống sữa bò.

Từ khi Quý Xán lên cao trung tới nay, hình thức bọn họ ở chung chỉ toàn là một người tranh luận một người mắng, đã rất lâu không có thời khắc bình thản như vậy.

Quý Xán đem đồ trên bàn để vào ngăn tủ, lại hỏi: "Ngài tới đây có chuyện gì sao?"

Quý Hoa Mậu theo bản năng lắc đầu, nhưng rất nhanh lại gật đầu: "Tới xem con ở bên này có quen hay không."

"Khá tốt." Quý Xán từ tủ lạnh móc một cái bánh mì ra vừa gặm vừa nói.

"Thế này mà con bảo khá tốt?" Quý Hoa Mậu bất mãn nhăn mi lại: "Buổi sáng con chỉ ăn cái này?"

"Ngẫu nhiên, tùy tình hình đi học mua."

"Như này không được, bánh mì công nghiệp không có dinh dưỡng." Quý Hoa Mậu nói liền đứng lên: "Để cha đưa con đi ăn thứ khác."

"Không cần."

Quý Xán không có chấp niệm gì đối với đồ ăn, nhàn nhạt từ chối đối phương.

Huống chi, cậu cũng không có khả năng mang cái mặt có vẽ rùa đen này ra khỏi cửa.

Quý Hoa Mậu muốn nói lại thôi, còn tưởng rằng ông lại chọc người tức giận. Trước khi đi, lại đưa cho Quý Xán mười vạn.

Quý Xán: "Tôi không cần nhiều như vậy, lần sau đừng đưa cho tôi nữa."

Quý Hoa Mậu hít một hơi không nói, kém chút lại muốn nổi cáu.

Từ trong nhà dọn ra đi không tính, giờ tiền cũng không cần ông cho, đây là tình tiết muốn đoạn tuyệt cha con với ông hay sao?!

Quý Hoa Mậu: "Con......!"



"Sinh nhật ngài tôi sẽ trở về." Thanh âm Quý Xán bình tĩnh truyền đến.

Nghe thấy câu nói, tính tình Quý Hoa Mậu nháy mắt đi xuống, có chút cứng đờ nói: "Đã biết, đến lúc đó cha phái xe tới đón con."

Sau khi tiễn Quý Hoa Mậu đi, Quý Xán lạnh mặt sang phòng bên cạnh gõ cửa.

Qua một lúc, Quý Xán mới nghe được tiếng mở cửa. Nam sinh thân hình cao lớn chặn ở cửa, biểu tình lười nhác hỏi: "Có việc gì?"

Vốn là một màn rất đẹp trai nhưng lại bị công thức trên mặt phá hủy không khí.

Quý Xán nỗ lực nhịn cười, nghiêm túc nói: "Giải thích một chút."

Cố Giang Hành nâng mi nhìn cậu một cái, muốn cười lại không cười hỏi: "Thế nào, cậu đến xin lỗi?"

"Anh không cảm thấy người nên xin lỗi là anh sao?" Quý Xán cũng nâng nâng mi theo, con rùa đen trên mặt nhìn càng buồn cười.

Cố Giang Hành nâng nâng mi: "Cậu không nhớ?"

"Nếu tôi nhớ rõ sẽ còn để anh làm thế này à?" Quý Xán nỗ lực nhịn cười, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng nhịn không nổi, đỡ khung cửa cười to: "Ha ha ha ha ha mẹ nó, nhìn kiểu gì cũng thấy ngu ngốc quá vậy, làm sao anh lại muốn viết thứ này lên mặt mình thế?"

"Cậu cảm thấy là tôi viết?" Thanh âm Cố Giang Hành nhàn nhạt: "Cậu quên thật hay vẫn giả ngu?"

Quý Xán: "Tôi thấy anh mới đang giả ngu thì có, anh vẽ bậy lên tường nhà tôi còn không chịu thừa nhận!"

"Tôi không thừa nhận?" Cố Giang Hành bị cậu làm cho tức cười, anh tùy tiện mở một video ném điện thoại qua: "Tự mình nhìn xem, đến cuối cùng là ai không chịu thừa nhận."

Quý Xán cúi đầu nhìn, phát hiện chính cậu giống như một con thằn lằn, cầm bút lông dầu không ngừng viết viết vẽ vẽ, mặc kệ Cố Giang Hành gọi như thế nào cũng không ngừng.

Quý Xán: ".................."

Hóa ra cậu mới là đầu sỏ gây tội?

Cố Giang Hành: "Giờ thì tỉnh chưa?"

"Chưa bao giờ tỉnh như bây giờ." Quý Xán rùng mình một cái, cẩn thận hỏi: "Vậy mặt anh......"

Cố Giang Hành: "Cậu vẽ."

Quý Xán theo bản năng giơ tay xoa nhẹ một phen, một chút cũng không sạch, ngược lại còn đem sắc mặt Cố Giang Hành trở nên càng ngày càng đen.

Cậu thấy thế không ổn liền thu hồi tay, lập tức nói bổ sung: "Dùng cồn! Cồn có thể lau hết! Để tôi giúp anh xoa!"

Cố Giang Hành: "Trong nhà không có cồn."

Quý Xán lập tức đứng lên: "Bên kia tôi có!"

Kết quả chờ cậu đi qua tìm kiếm một hồi, cái gì cũng chưa tìm được, chỉ có một lọ gia vị rượu dì giúp việc dùng để nấu ăn.

Chắc là có thể?

Cố Giang Hành nhìn lọ gia vị rượu kia, mày nhíu lại nhìn qua có thể kẹp chết một con ruồi: "Nghĩ cùng đừng nghĩ."

Quý Xán cong cong khóe môi, lộ ra biểu tình lấy lòng: "Hiện tại điều kiện gian khổ, chúng ta cố gắng khắc phục một chút?"

"Đừng có nằm mơ." Cố Giang Hành hất cằm, bắt đầu sai người: "Cậu đi mua cho tôi một ít cồn."

Mẹ nó. Cứ hành đi...

Quý Xán gọi một tiểu đệ phục vụ, thời điểm lấy đồ, ánh mắt kia nhìn cậu biểu tình một lời khó nói hết.

Nhưng Quý Xán đã bất chấp nhiều như vậy, lập tức cầm cồn đi tới phòng Cố Giang Hành. Chờ đến khi cậu lại đây, Cố Giang Hành đang đứng đối diện cửa sổ gọi điện thoại.

"Đã biết, không quên, một lúc là được, Vâng......Tắt trước."

Sau khi tắt điện thoại, Cố Giang hành ngồi trên sô pha nâng cằm sai: "Xoa cho tôi."

Quý Xán: "......"

Tuy rằng cậu rất muốn đem cả bình cồn này trực tiếp hất thẳng vào người anh, nhưng thẹn trong lòng, đành phải kẹp chặt cái đuôi cẩn thận mà hầu hạ Cố Giang Hành.

Cậu cho rằng chỉ có trên mặt với cổ, nhưng khi Quý Xán nhìn thấy Cố Giang Hành kéo cổ áo ra, liền nhìn thấy đến ngực cũng không thoát khỏi, cậu rốt cuộc nhịn không được, đỡ sô pha cười ha hả.

Cố Giang Hành: "Rất buồn cười?"

Quý Xán lập tức ngừng thanh âm, chỉ còn lại bả vai đang run run không ngừng.

Thanh âm Cố Giang Hành lạnh căm căm truyền đến: "Tiếp tục cười đi, cậu còn tiếp tục cười tôi liền vẽ rùa đen lên mông cậu."

Quý Xán lập tức ngồi ngay ngắn, lấy ra biểu tình nghiêm túc của hộ sĩ tiêm nói: "Cậu bạn nhỏ này, kế tiếp chúng ta sẽ dùng cái này để xoa ngực....."

Quý Xán xoa xong mặt Cố Giang Hành, đang chuẩn bị xoa rùa đen trên mặt mình, đột nhiên nghe thấy "Cạch" một tiếng, cửa phòng trộm bị mở ra, một người phụ nữ mặc áo khoác mỏng màu trắng, tay đeo một chiếc túi cá sấu màu trắng mang theo làn gió thơm đi đến.

Đến khi nhìn thấy cậu, người phụ nữ không khỏi sửng sốt một chút, ngay sau đó đỡ eo cười ha hả.

Là cái loại cười sang sảng, nhưng sẽ không làm người khác cảm thấy vô lễ hoặc giả tạo.

Cười một hồi lâu, người phụ nữ lúc này mới đem túi ném trên sô pha, hướng bọn họ đi tới, thái độ quen thuộc nói: "A Hành, đây là bạn con sao?"

Cố Giang Hành nâng nâng cằm: "Bàn ngồi cùng bàn, Quý Xán."

"Hóa ra cậu ấy chính là Quý Xán?" Thanh âm người phụ nữ có chút tò mò, chủ động đi về phía cậu. Ngũ quan người nọ rực rỡ khí chất mạnh mẽ, cùng Cố Giang Hành có năm phần giống nhau, thân phận của bà gần như đã rõ.



Càng làm cho Quý Xán ngoài ý muốn chính là, sao đối phương lại biết cậu?

Lúc Quý Xán quan sát bà, Lý Sơ Dĩnh cũng đang đánh giá thiếu niên trước mắt này.

Lớn lên rất tuấn tú, trên mặt vẽ rùa đen cũng không khó coi, ngược lại tăng thêm vài phần hảo cảm, hiện tại trên mặt hiện ra biểu tình kinh ngạc, nhìn qua khiến người khác cực kỳ thích thú.

Người phụ nữ hướng Quý xán cười cười: "Cô là mẹ của Cố Giang Hành, Lý Sơ Dĩnh."

Quý Xán theo bản năng vươn tay, duỗi được một nửa mới nhớ trên tay mình còn đang dính cồn, cậu định lau sạch sẽ rồi mới bắt tay, nhưng Lý Sơ Dĩnh đã chủ động cầm lấy tay cậu, thái độ chân thành nói: "A Hành còn cần cháu chăm sóc nhiều hơn."

"Không có không có" Quý Xán nhớ tới cảnh mình lăn lộn tối qua, mặt có chút đỏ: "Là cậu ấy chăm sóc cháu."

Lý Sơ Dĩnh liếc xéo Cố Giang Hành một cái, có chút ngoài ý muốn: "Sao mẹ không biết con còn biết chăm sóc người khác?"

"Mẹ không biết còn nhiều lắm" Cố Giang Hành không để ý tới việc bà đùa giỡn, đứng lên: "Con thay quần áo, một lúc liền có thể xuất phát."

Trong phòng khách liền dư lại hai người bọn họ, Quý Xán ngồi trước mặt Lý Sơ Dĩnh, trong lúc nhất thời chân tay có chút luống cuống.

Người này thật sự là quá đẹp, giống hệt nữ minh tinh ba bốn mươi tuổi trên TV, xinh đẹp, ưu nhã, thành thục, khác hoàn toàn với những người cậu từng gặp qua trước đây.

Quý Xán muốn chạy, nhưng lại cảm thấy rất không lễ phép.

Cậu lưu lại, nhưng mà lại chỉ có thể xấu hổ mắt to trừng mắt nhỏ.

Hết sức xấu hổ, vẫn là Lý Sơ Dĩnh đánh vỡ trầm mặc trước. Bà hướng về phía Quý Xán cười cười, hỏi: "Cô gọi cháu là Tiểu Xán được không?"

Quý Xán lập tức dựng thẳng lưng: "Có thể, ngài tùy tiện gọi."

"Không cần phải nghiêm túc như vậy, ta chỉ tùy tiện hỏi một chút." Lý Sơ Dĩnh nhìn mặt cậu, nụ cười ngày càng tươi: "Rùa đen trên mặt cháu là thế nào?"

Quý Xán ăn ngay nói thật: "Cố Giang Hành vẽ cho cháu."

Lý Sơ Dĩnh nâng mi: "Nó bắt nạt cháu?"

"Không có không có, là do cháu vẽ lên mặt anh ấy trước....." Quý Xán kể lại trong chốc lát, lúc này mới nói: "Anh ấy trả thù cháu, về tình cảm có thể tha thứ."

"Như vậy cũng không được", Lý Sơ Dĩnh nghiêm mặt: "Cháu cũng không phải cố ý, làm sao nó có thể tùy thời trả thù chứ?"

Tính chất sự kiện tại sao lại càng ngày càng nghiêm trọng rồi?

Quý Xán có chút khẩn trương lắc đầu: "Không phải trả thù, là có tới có lui, là chúng cháu đùa giỡn nhau thôi ạ."

Lý Sơ Dĩnh lúc này mới vừa lòng, đem lưng dựa vào sô pha, nhàn nhạt nói: "Vậy là tốt rồi, ngày thường nó có bắt nạt cháu không?"

"Không có" Quý Xán ngoan ngoãn nói: "Phần lớn thời gian chúng cháu đều cùng nhau làm bài tập."

Khi Quý Xán lau sạch rùa đen trên mặt, Cố Giang Hành đã thay xong quần áo đi ra.

Nam sinh ăn mặc âu phục thoả đáng, toàn bộ tóc được vuốt ngược về sau, không có dáng vẻ thờ ơ như ngày thường, trên mặt để lộ ra một tia tự phụ cùng Lý Sơ Dĩnh.

Lý Sơ Dĩnh cũng không đùa nữa, chỉ vừa cười tủm tỉm vừa nói với Cố Giang Hành: "Bạn nhỏ của con rất đáng yêu."

Cố Giang Hành thở dài, bất đắc dĩ nói: "......Mẹ đừng bắt nạt cậu ấy."

Lý Sơ Dĩnh còn chưa nói lời nào, Quý Xán đã nói trước: "Dì rất tốt, dì không bắt nạt tôi đâu."

Cố Giang Hành: "......"

Cậu còn không phải là vừa bị bà bắt nạt còn giúp bà nói chuyện?

Hai mẹ con chuẩn bị xong, Quý Xán cũng không đợi nữa, vừa mới ra tới cửa, lại không ngờ Cố Giang Hành vốn dĩ đang đi xuống tầng đột nhiên lại đi vòng lại, cậu còn chưa kịp phản ứng, liền phát hiện trên mu bàn tay bị ấn một cái, mu bàn tay vốn dĩ sạch sẽ, đột nhiên xuất hiện một cái dấu Cậu Bé Bọt Biển lớn cỡ đồng xu.

Cố Giang Hành mặc tây trang đi giày da, hình người dạng chó, đang cầm một cục tẩy con dấu Cậu Bé Bọt Biển hướng cậu cười cười.

Thằng nhãi này thế mà còn mang thù! Cậu cũng đã phải hạ mình xin lỗi rồi! Thế nhưng vẫn còn trả thù cậu!

Quý Xán cúi đầu xoa một chút, không xóa được.

Ngược lại bởi vì hành động này Cố Giang Hành đến đem con dấu nhét vào trong tay cậu, nói: "Không được xóa, lúc về tôi còn muốn kiểm tra."

Quý Xán: "???"

Anh là học sinh tiểu học đấy à?

"Đinh" một tiếng thang máy mở ra, Cố Giang Hành duỗi tay giúp Lý Sơ Dĩnh chắn thang máy, Quý Xán nhìn chuẩn thời cơ, nhanh tay lẹ mắt chạy qua, cầm cục tẩy con dấu "Bang" một tiếng đóng trên mu bàn tay Cố Giang Hành.

Tốc độ của cậu rất nhanh, thời điểm Cố Giang Hành còn đang sững sờ đã chạy trở về, mở cửa rồi đóng cửa, lưu lại Cố Giang Hành nhìn chằm chằm cùng với con dấu Cậu Bé Bọt Biển, dở khóc dở cười.

Hôm nay Cố Giang Hành đến tham gia sinh nhật ông nội, phần lớn thân thích trong Cố gia đều tới, toàn là các nhân vật có uy tín trong xã hội thượng lưu.

Con cháu Cố gia rất nhiều, Cố Giang Hành làm cháu trưởng, tự nhiên là người được mọi người chú ý đến nhiều nhất.

Một dì nhìn thấy dấu Cậu Bé Bọt Biển trên mu bàn tay anh, nhịn không được hỏi một câu: "A Hành, trên mu bàn tay của cháu là gì thế?"

Cố Giang Hành cúi đầu nhìn thoáng qua Cậu Bé Bọt Biển, đột nhiên cười nhẹ, nói: "Là do một cậu bạn nhỏ không nghe lời lưu lại."

Nguyên nhân khiến cậu bạn nhỏ không nghe lời chính là do phản ứng cơ trí của anh, cậu luôn ân oán phân minh, không có khả năng ăn mà không trả tiền.

Thẳng đến thứ hai đi học, lớp phó thu bài tập đến khi nhìn thấy con dấu Cậu Bé Bọt Biển trên tay bọn họ, mờ ám "Nha" một tiếng: "Tiến độ hơi bị nhanh, mới có mấy hôm cuối tuần không gặp mà các cậu đều có tín vật đính ước rồi cơ đấy?"

Quý Xán: "............"

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook