Vạn Cổ Đệ Nhất Con Rể

Chương 23: Có Ban Thưởng Không

Thuần Tình Tê Lợi Ca

08/10/2021

Đối với Hứa Vô Chu có thể đạt tới Hậu Thiên nhất trọng, bọn hắn đã cảm thấy khó tiếp nhận. Nhưng bây giờ... bọn hắn đều cảm thấy có phải mọi người đang nằm mơ tập thể hay không.

Trước kia bộ dáng phế vật rác rưởi đều là giả vờ? Đùa sao, bọn hắn không tin một người có thể giả vờ thành như vậy.

Nếu không phải, chẳng lẽ hắn còn có thể ở trong khoảng thời gian ngắn bước vào Hậu Thiên ngũ trọng?

- Tỷ, trước kia ta mắng tỷ phu quá lợi hại, hắn có thể trả thù ta hay không?

Tần Vân Kiệt lấy tay chọc chọc tỷ tỷ, cẩn thận từng li từng tí hỏi, hắn sợ rồi, mình còn từng đánh Hứa Vô Chu. Thực lực này, một tay có thể tát chết hắn.

Tần Khuynh Mâu nhìn thiếu niên trong sân, không ngừng so sánh với thiếu niên trong trí nhớ, nàng cũng cảm thấy mình tư duy hỗn loạn, đây thật là bại gia tử chơi bời lêu lổng tự đại cuồng vọng kia sao?

- Có phải mình chưa từng hiểu hắn hay không!

Tần Khuynh Mâu thở nhẹ ra một hơi, tâm tình cũng có chút phức tạp. Từ nhỏ nàng liền biết nàng phải gả cho Hứa Vô Chu. Chỉ là biểu hiện của hắn, dù cho nàng cố gắng tha thứ, nhưng vẫn không ngừng thất vọng, một chút hảo cảm với hắn triệt để tan biến. Thẳng đến những sự tình phát sinh ở đại hôn, nàng liền tuyệt vọng.

Nhưng bây giờ, hắn đột nhiên thể hiện ra thực lực có thể so với mười người đứng đầu thế hệ trẻ trong Lâm An Thành, tương phản làm cho nàng khó mà tiếp nhận.

Lúc này Tần Lập lại kích động đến toàn thân run rẩy, khuôn mặt giống như sung huyết đỏ lên, con mắt trừng giống như ngưu nhãn nhìn Hứa Vô Chu, bờ môi run rẩy.

- Đây là hắn?

Lâm Thanh Từ ở trong trận doanh Lâm gia, đôi môi đỏ thắm lẩm bẩm, con ngươi rơi vào trên người Hứa Vô Chu.

- Mẹ nó, trước kia chúng ta mắng hắn phế vật đồ đần, có phải trong nội tâm hắn cũng chửi chúng ta là phế vật đồ đần, coi ta là khỉ hay không?

Có một đệ tử thế gia mở miệng mắng lên.

Câu nói kia, để rất nhiều người sắc mặt nóng bỏng, bọn hắn cảm thấy rất có khả năng!

- Tâm địa đen tối.

Tạ Quảng Bình đứng ở đó, ánh mắt âm trầm, hắn không nghĩ tới chuyện này. Hắn nhịn không được nhìn về phía Tần Khuynh Mâu, thứ hắn muốn độc chiếm có phải sẽ bị Hứa Vô Chu đắc thủ hay không?

- Một ngàn lượng, cảm ơn!

Hứa Vô Chu đi xuống đài, nhìn Tạ Quảng Bình nói.

Tạ Quảng Bình hít sâu một hơi, dịu lại tâm tình một chút, bật cười nói: 

- Cũng đúng, một tên ở rể ăn bám, nơi nào có tiền, chỉ có thể lừa gạt chút tiền từ ta, thật đáng thương.

Hứa Vô Chu tiếp nhận bạc của Tạ Quảng Bình, cũng không để ý đến hắn.

Lúc này Tạ Quảng Bình lại cúi người ở bên tai Hứa Vô Chu thấp giọng nói: 

- Chút thực lực ấy còn chưa đủ, ta sẽ để cho ngươi chết rất thảm, lão bà của ngươi ta cũng sẽ giúp ngươi dạy dỗ.



Hứa Vô Chu đứng vững, ánh mắt nhìn về phía Tạ Quảng Bình: 

- Bằng ngươi?

- Cho rằng Tần gia có thể bảo vệ được ngươi sao, Tần gia bản thân khó đảm toàn. Ta đã chuẩn bị tốt một cái lồng, chính là vì chứa Tần Khuynh Mâu.

Tạ Quảng Bình nói.

- Ta chờ ngươi!

Hứa Vô Chu nói với Tạ Quảng Bình.

Hai ngàn lượng tới tay, đạt tới Hậu Thiên cửu trọng hẳn không có khó khăn gì, tốt nhất Tạ Quảng Bình ngươi tự mình xuất thủ, khi đó thuận tay làm thịt ngươi.

Tạ Quảng Bình nhìn bóng lưng của Hứa Vô Chu đi xa, trong mắt cực kỳ âm trầm.

Không biết tự lượng sức mình, nghĩ Hậu Thiên ngũ trọng thực sự rất mạnh sao? Trong nhà vừa vặn có ba Hậu Thiên thất trọng để đó không dùng. Trước phái ra giải quyết ngươi! Còn nữa, xem ra hai huynh đệ Thạch Lỗi là ngươi giết, phải lợi dụng Thạch gia, xem Thạch gia có thể liều mạng với ngươi hay không.

Tần Khuynh Mâu là của hắn, tuyệt đối không thể để cho người khác nhúng chàm.

- Hảo tiểu tử!

Tần Lập cười ha ha, bỗng nhiên vỗ vai Hứa Vô Chu.

- Liền biết nhi tử của Hứa đại ca không phải là phế vật.

Tần Lập kích động không có nắm chắc lực đạo, đập Hứa Vô Chu đau nhe răng trợn mắt.

- Tần thúc, ta đột nhiên cảm thấy trước kia xác thực hơi quá mức, cho nên bây giờ chuẩn bị cải biến.

Hứa Vô Chu nói.

- Tốt tốt tốt!

Tần Lập vui mừng.

- Con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng, về sau đi theo bên cạnh ta đi.

- Cái kia... Tần thúc, ta cũng muốn làm một phen sự nghiệp. Năm đó Hứa gia bị ta phá sản, ta muốn trọng chấn Hứa gia, không biết Tần thúc có thể giao lại bạc năm đó bán Hứa gia cho ta không.

Hứa Vô Chu nói thầm, một vạn lượng, đây chính là một vạn giọt chất lỏng, nếu có thể cầm tới liền phát tài.

Nói không chừng nhất cử đạt tới Tiên Thiên cảnh, thậm chí cảnh giới cao hơn, khi đó ở Lâm An Thành còn không phải đi ngang, Tạ Quảng Bình... Chỉ sợ hắn không dám đến tìm phiền phức.

Tần Lập suy nghĩ một chút nói: 

- Cũng được!

Hứa Vô Chu mừng rỡ, nghĩ thầm biểu hiện một phen quả nhiên rất hữu dụng.



Thấy Hứa Vô Chu và Tần Lập nói dứt lời, lúc này Tần Vân Kiệt mới ở bên cạnh yếu ớt hô một tiếng: 

- Tỷ phu!

Hứa Vô Chu nhìn về phía Tần Vân Kiệt đang ngượng ngùng, rất nghiêm túc nói: 

- Có thời gian, ta chỉ điểm võ đạo cho ngươi một chút.

Sắc mặt của Tần Vân Kiệt trắng bệch. Quả nhiên, gia hỏa lòng dạ hiểm độc này không buông tha hắn. Xong, ta sắp bị đánh chết.

- Tỷ!

Vẻ mặt Tần Vân Kiệt đau khổ nhìn Tần Khuynh Mâu, xin Tần Khuynh Mâu cầu tình cho hắn.

Tần Khuynh Mâu không để ý đến Tần Vân Kiệt, mà nhìn về phía Hứa Vô Chu nói: 

- Ngươi vất vả, biểu hiện rất tốt.

Tần Khuynh Mâu mặc quần áo hơi có vẻ bó sát người, bờ mông vểnh lên, vòng eo tinh tế, bày ra đường cong hoàn mỹ mê người, lại hướng lên nhìn, sống mũi thẳng tắp, đôi môi dị thường ôn nhu, non nớt để cho người ta không nhịn được muốn cắn một ngụm.

- Vậy có ban thưởng gì không?

Hứa Vô Chu nói.

Thấy Hứa Vô Chu đôi mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm môi của nàng, Tần Khuynh Mâu sao còn không rõ Hứa Vô Chu có ý tứ gì, mặt đỏ lên giống như ánh rạng đông, giờ phút này dáng vẻ thiếu nữ thẹn thùng để trong lòng Hứa Vô Chu run lên.

- Ngươi nghỉ ngơi thật tốt.

Tần Khuynh Mâu có chút bối rối trả lời, nàng không cách nào đối mặt với kiểu đùa giỡn này. 

Hứa Vô Chu mỉm cười, vừa định nói gì, đã thấy một thân hình thướt tha, chân dài thẳng tắp như đôi đũa đi tới.

- Lâm Thanh Từ, nàng lại muốn làm cái gì?

- Thanh Từ!

Tần Khuynh Mâu nhìn thấy Lâm Thanh Từ, nàng kêu một tiếng, lại liếc mắt nhìn Hứa Vô Chu. Sau chuyện hôm đó, Lâm Thanh Từ không có tìm nàng, cũng không có nói cái gì.

Lâm Thanh Từ đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào với Tần Khuynh Mâu, sau đó mới quay sang Hứa Vô Chu nói: 

- Ngươi đi theo ta.

Tần Lập cũng thấy cảnh này, nghĩ đến sự tình Hứa Vô Chu làm, thở dài một hơi nhìnHứa Vô Chu nói: 

- Cho nàng một lời xin lỗi.

Hứa Vô Chu không thể không nghe, đi theo phía sau Lâm Thanh Từ.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Vạn Cổ Đệ Nhất Con Rể

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook