Vợ Yêu Có Chút Tâm Cơ

Chương 397: Ai có sữa thì người đấy là mẹ

Liên Tâm

19/05/2021

Trên đường về cô cứ suy nghĩ lung tung, cảm thấy vô cùng bất an giống như có bóng đen đi theo cứ làm cho cô không có phút nào được yên.

Cô không muốn về nhà, bảo Khải Liên lái xe đi loanh quanh trong thành phố, mãi cho đến lúc trời chạng vạng tối mở về nhà.

“Mẹ.” Túi sữa nhỏ chạy ra đón, hôn lên má cô một cái.

“Bảo bối.” Cô dẫn túi sữa nhỏ vào phòng, nhỏ giọng hỏi: “Dạo này con còn thấy hồn của chú Thời Thạch nữa không?”

“Không có ạ, lâu nay chú quỷ không đến chơi với con nữa.” Túi sữa nhỏ lắc đầu: “Có phải chú đã lên thiên đường rồi không ạ?”

Hoa Hiền Phương thở phào nhẹ nhõm, vuốt ve đầu cậu bé: “Chú lên thiên đường rồi con, bây giờ chú ấy là thiên sứ bên cạnh thượng đế đấy, thế nên chú có rất nhiều việc cần phải làm.”

“Vậy sau này chú có còn tới thăm con nữa không ạ?” Túi sữa nhỏ tròn mắt nhìn, ngây ngô nói.

“Chú sẽ ở trên trời nhìn chúng ta.” Hoa Hiền Phương hôn lên khuôn mặt nhỏ bé xinh xắn của cậu.

Nụ cười xuất hiện trên đôi môi nhỏ nhắn của cậu bé, lộ ra những chiếc răng trắng xinh: “Nhất định chú ấy là ngôi sao sáng vào ban đêm lấp lánh nhìn con.”

Cậu nhóc lon ton chạy đi, có mấy bài cậu chưa ôn xong.

Hoa Hiền Phương ngồi lên ghế salon, lấy điện thoại di động ra, bảo Ngọc Kỳ đi chùa Hoành Pháp mời vị cao tăng làm lễ cúng cho Thời Thạch để siêu độ linh hồn cho anh ấy.

Ngay lúc này Lục Kiến Nghi đi vào nghe thấy lời cô nói, chân mày nhíu lại một chút.

“Sao lại tự nhiên muốn làm lễ cúng?”

Cô quay đầu lại, ẩn ý nhìn anh: “Thời Thạch nói người hãm hại anh ấy vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật lại còn không biết sám hối vì tội ác của mình lại còn không bị quả báo trừng phạt nên anh ấy chết cũng không nhắm mắt, linh hồn cứ quanh quẩn ở dương gian. Vậy nên tôi muốn mời một cao tăng tới làm lễ cúng cho anh ấy, để anh ấy yên tâm buông bỏ oán niệm nơi trần thế rồi đi chuyển kiếp đầu thai.”

Trong giọng nói của cô pha chút oán khí, lạnh tựa gió sương quanh quẩn trong phòng.

Lục Kiến Nghi nhoẻn miệng cười: “Chẳng phải chúng ta đã bàn xong rồi sao, ba tháng nữa anh sẽ bắt người gây họa cho Thời Thạch đến trước mộ anh ta dập đầu tạ tội sao?”



“Đó là anh nói với tôi, nhưng Thời Thạch lại không đồng ý, anh ấy mới là người bị chết oan.” Hoa Hiền Phương gằn từng chữ từng chữ nói ra. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm anh giống như quan toàn đang nhìn chừng một tên tội phạm đầy tội ác.

Lục Kiến Nghi đỡ vai cô “Em lại nằm mơ nữa à?”

“Không có.” Cô tránh tay anh ta ra: “Tôi biết chân tướng lại chẳng thể minh oan cho anh ấy, có lẽ anh ấy sẽ thất vọng về tôi rất nhiều, có lẽ anh ấy chẳng bao giờ tới gặp tôi nữa. Anh ấy đi tìm người khác, tìm một người nào đó đủ năng lực báo thù thay anh ấy.”

Trong mắt Lục Kiến Nghi thoáng qua chút lạnh lẽo: “Hoa Hiền Phương, em thật sự tin rằng thế giới này tồn tại ma quỷ à?”

Cô nhún vai một cái: “Sở dĩ người ta không tin có quỷ hồn tôn tại là vì chưa tận mắt nhìn thấy, nhưng chỉ cần gặp phải sự việc thần bí không thể giải thích được thì sẽ tin tưởng, tôi chính là người như vậy.”

Vẻ mặt Lục Kiến Nghi âm trầm ngưng trọng: “Có gì đó kì lạ trong chuyện này, anh sẽ tra rõ.”

Trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của cô dần xuất hiện nụ cười mỉa mai: “Hay là anh để lại sức lực để xử lý khủng hoảng đi. Có người điều tra lại tai nạn xe đó, mặc dù Vương Đào chết không đối chứng nhưng chỉ cần người có ý định muốn đào lại thì vẫn có thể tra được chút dấu vết. Nếu như người ta công bố chuyện này co mọi người, anh muôn qua loa lấy lệ cũng không được đâu.”

Lục Kiến Nghi nheo mắt, có chút gì đó đen tối lộ ra, tỏ vẻ nghiêm nghị khác thường, vô cùng hung ác hỏi: “Ai đang điều tra?”

Đôi môi Hoa Hiền Phương hơi mím, nhắm mắt lại, cô không thể phản bội Tần Nhân Thiên được, nếu để Lục Kiến Nghi biết sự thật thì nhất định anh ta sẽ gây phiền phức cho Tần Nhân Thiên.

“Tôi sẽ không nói cho anh biết, tôi vì con mới thiện ý nhắc nhở anh. Trì hoãn không phải là giải pháp để giải quyết vấn đề đâu. Anh có thể qua loa lấy lệ với người nhưng lại không thể nào qua loa lấy lệ với quỷ.”

Trên mặt Lục Kiến Nghi mang chút phiền não, nếu anh mà phát hiện ra kẻ nào dám giở trò quỷ sau lưng anh thì nhất định anh sẽ không bỏ qua cho hắn.

“Em muốn làm gì, thì tùy em, nhưng em phải rõ là quỷ không hề tồn tại, kẻ giở trò quỷ đều là người.”

“Tôi biết, không làm chuyện trái với lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa, nhưng nếu sợ là sợ làm chuyện trái với lương tâm thôi.” Cô cười cợt, đứng dậy đi ra ngoài, không muốn để ý tới anh ta nữa.

Mấy ngày nay Lục Kiều Sam vô cùng buồn rầu, Lưu Tinh Bảo đã khóa hết thẻ của cô rồi, giờ cô không có xu nào cả.

Đi dạo qua dạo lại ở các cửa hàng đồ hiệu, ưng ý rất nhiều thứ nhưng không thể mua được món nào cả.

Cô sắp điên lên rồi.

Phải biết là trước đây mỗi ngày cô phải đổi ba bộ quần áo, trang điểm ba lần, quần áo mặc qua rồi cô tuyệt đối không mặc lần thứ hai.



Nhưng hôm nay, cái quần trên người cô đã mặc lần thứ hai rồi, điều này làm cô vô cùng nhục nhã.

Cô giận đến mức sắp khóc.

Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau: “Kiều Sam, con đi dạo phố hả?”

Cô quay đầu lại thì thấy Tư Mã Ngọc Như đang đi tới: “Mẹ nhỏ, sao mẹ lại ở đây?”

“Đi dạo quanh một chút để xem có gì mua cho bé Hạ không.” Tư Mã Ngọc Như nhún vai, hời hợt nói.

Nhân viên đi tới mang theo cái váy ban nãy Lục Kiều Sam vừa thử, hỏi: “Cô Lục, có cần gói lại không ạ?” Cô ta là khách quen của cửa hàng, là khách VIP, nhân viên nào cũng biết cô ta cả.

Việc này càng làm cho cô ta thêm lúng túng: “Gói gì mà gói, tôi có thích cái này đâu?”

“Vậy cô cứ từ từ xem tiếp.” Nhân viên không dám đắc tội với cô ta, tự giác đi ra ngoài, nếu như biết cô ả biết thành gà núi thì chắc sẽ không khách khí như vậy đâu.

Tư Mã Ngọc Như nghiêng người, hạ giọng hỏi: “Kiều Sam, gần đây tình hình kinh tế của con khá eo hẹp nhỉ?”

Lục Kiều Sam bĩu môi: “Bố ác quá, khóa hết thẻ của tôi lại chẳng cho tôi xu nào. Mẹ tôi cũng nghe Hoa Hiền Phương khích bác ly gián, cũng không cho tôi tiền tiêu vặt nữa. Còn Lục Kiến Nghi nữa, hắn cho Lưu Tinh Bảo ý kiến khốn kiếp, làm cho Lưu Tinh Bảo lấy tiền uy hiếp tôi. Người nào cũng muốn dồn tôi vào chỗ chết, chắc chắn không phải người thân của tôi.”

Tư Mã Ngọc Như thở dài lấy từ trong túi ra một tấm thẻ: “Mặc dù con không phải con ruột của mẹ nhưng mẹ nhìn con lớn lên, trong lòng đã xem con là con gái ruột. Tấm thẻ này con cứ cầm tạm đi, con gái nhà họ Lục ta dầu gì cũng không thể ngay cả cái váy cũng không mua nổi chứ.”

Ánh mắt Lục Kiều San sáng lên, ai có sữa thì người đó là mẹ.

Quan tâm gì đến ân oán cá nhân của mẹ với Tư Mã Ngọc Như chứ, ai cho cô tiền xài thì người đó là mẹ ruột của cô.

“Mẹ nhỏ, không ngờ mẹ mới thật sự là người xót con á. Không như mẹ con, bị Hoa Hiền Phương tẩy não rồi, cùng một duộc với cô ta.”

Con ngươi sắc bén của Tư Mã Ngọc Như lập lòe: “Mối quan hệ của mẹ con và Hoa Hiền Phương tốt lắm à?”

“Chẳng biết con tiện nhân Hoa Hiền Phương kia dùng cách gì mà thái độ mẹ con đối với con quay ngoắt một trăm tám mươi độ, cái gì cũng nghe nó. Mẹ nhỏ, mẹ coi chừng nhé, Hoa Hiền Phương âm hiểm xảo trá lắm, chẳng biết lúc nào nó với mẹ con hợp lại đối phó mẹ để đuổi mẹ ra khỏi nhà họ Lục đâu.”

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ ngọt ngào có chút bất lương
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Vợ Yêu Có Chút Tâm Cơ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook