Vợ Yêu Có Chút Tâm Cơ

Chương 374: Đây là báo ứng của anh

Liên Tâm

19/05/2021

Lục Sênh Hạ sửng sốt một lúc lâu, đôi mắt to đen nhánh xoay tròn vài cái, gạt bỏ vẻ tức giận, nở nụ cười: “Em biết, lão đại nhà chúng ta tam quan đoan chính, sẽ không đi ra ngoài nuôi tình nhân.”

Hoa Hiền Phương vuốt ve đầu cô: “Sênh Hạ, em xuống lầu chờ chị, rồi chúng ta cùng đi đón Tiểu Quân.”

“Được ạ.” Lục Sênh Hạ vui vẻ rời đi.

Lục Kiến Nghi lộ ra một tia tức giận, nhếch ngón tay về phía người phụ nữ cách đó không xa: “Em không cần giải thích một chút sao?” Anh ở bên ngoài cửu tử nhất sinh, người phụ nữ này lại ở nhà ăn nói bừa bãi, phá hủy danh dự của anh.

Hoa Hiền Phương khẽ nhỏ từng giọt mồ hôi, nói rõ ngọn nguồn từ đầu đến cuối mọi chuyện cho anh: “Em vì thay anh giữ bí mật, cũng rất liều mạng.”

Anh có chút dở khóc dở cười, vỏ bọc thái quá như vậy cũng chỉ có người phụ nữ cổ quái này mới có thể nghĩ ra.

“Nếu nó hợp lý, anh sẽ không so đo với em.”

Anh kéo cô vào lòng, đưa tay vuốt ve cái bụng cao vút của cô, cảm nhận được động thai kỳ diệu của đứa bé.

Anh rời đi ba tuần, cô mang thai bốn tháng rưỡi, bụng to không ít, giống như mang theo một quả dưa hấu vậy.

Cô tựa đầu vào vai anh, nói: “Kiến Nghi à, trước khi đứa nhỏ sinh ra, anh đừng đi nước ngoài nữa được không, em ở nhà có chút sợ hãi.”

Đôi môi mỏng của anh xẹt ra một vòng cười không đàn hoàng: “Yên tâm, anh là Ma Vương Tu La, Diêm vương không dám thu hồi anh, sợ anh phá hủy Diêm Vương điện của hắn.”

“Vậy nếu như trong trường hợp, Diêm Vương ông ta cảm thấy phiền, không muốn làm, muốn nhường chỗ cho anh thì sao đây?” Giọng điệu của cô mang thêm ngụ ý trêu chọc.

Anh bật cười lớn, cũng trêu chọc nói: “Thì càng tốt chứ sao, anh chắc chắn sẽ đánh dấu tên của em trên cuốn sổ sinh tử, để cho em sống lâu thật lâu.”

“Chồng của em cũng không còn ở đây nữa, em sống một thân một mình như vậy để làm gì chứ?”. Cô bĩu cái môi nhỏ nhắn.

“Không phải còn có mấy cái lốp dự bị sao?” Anh vùi đầu vào cổ cô và vuốt ve làn da mịn màng của cô bằng cặn bã râu.

Cô vươn móng vuốt nhỏ ra, đem mái tóc đen nhánh của anh vò đến rối loạn: “Em là người phụ nữ chung thủy từ đầu đến cuối đấy, chết cũng làm quỷ của anh.”

Anh ngẩng đầu lên, trong nháy mắt nhìn chăm chú vào cô, trong đôi mắt băng đen nhánh lóe lên ánh sáng rực rỡ dị thường: “Thật sao?”

“Ừm.” Cô gật đầu một cách trang nghiêm.

Có lẽ tất cả mọi người là như vậy, chỉ cần chờ đợi cho đến khi không còn thời gian nữa, thì mới biết trân trọng.

Đó là những gì anh đã làm lúc đầu.

Điều tương tự cũng xảy ra với chính bản thân ngay lúc này.

Trong nửa tháng qua, cô đã cầu nguyện lên trời mỗi ngày, cầu nguyện rằng anh có thể trở về an toàn.

Chỉ cần anh không có việc gì, cô liền cái gì cũng không so đo, cùng anh an tâm sống qua ngày.

“Xem ra anh là trong họa có phúc.” Anh nở nụ cười, nụ cười nhạt trầm thấp từ trong cổ họng bộc phát ra, tràn ngập từ tính, xen lẫn kinh hỉ.



Mối quan hệ của họ cuối cùng đã thực hiện một bước tiến lớn.

Không lẽ rất nhanh có thể vượt qua Hứa Nhã Thanh và Thời Thạch.

Sau một thời gian dài im lặng, giọng nói của cô một lần nữa vang lên: “Anh đã hứa với em, ba tháng sau đó sẽ cho em một lời giải thích đấy, đừng quên.”

“Yên tâm, chuyện anh đã hứa với em, anh nhất định sẽ không nuốt lời.” Anh long trọng, nghiêm túc nói.

Cô mím môi dưới, như thể cô đã đưa ra một số loại quyết định.

Chỉ cần anh có thể ở trước mặt Thời Thạch thật lòng sám hối, chuyện tai nạn xe hơi, cô liền lật lại.

Sau đó, anh và Lục Sênh Hạ cùng đến biệt thự của Hứa Nhã Thanh, đón Tiểu Quân về nhà.

Vào buổi chiều, Hoa Hiền Phương đi đến công ty.

Ngọc Kỳ đi đến gần: “Tổng giám đốc Hoa, có chuyện này không biết có nên báo cáo cho cô không?”

“Có chuyện gì vậy?” Cô đang duyệt qua email, hững hờ nói.

“Vương Đào đã chết rồi.” Ngọc Kỳ hạ thấp giọng nói của mình.

Cô chấn động kịch liệt: “Làm sao chết được?”

“Tai nạn xe hơi, đâm xe trên đường cao tốc, chết ngay tại chỗ.” Ngọc Kỳ nói.

Hoa Hiền Phương vẫn đang âm thầm chú ý đến động thái của Vương Đào, nhìn xem anh ta lui tới những đâu, không có khả năng điều tra được thủ phạm. Khi Vương Đào xảy ra chuyện, xe của cô đi theo cách đó không xa, tận mắt chứng kiến mọi thứ.

Hai má Hoa Hiền Phương hơi trắng bệch.

Đó có phải là một tai nạn không?

Hay là bị giết người diệt khẩu?

Anh ta là nhân chứng quan trọng nhất trong vụ tai nạn xe hơi, sau khi anh ta qua đời, rất khó để lật đổ nó một lần nữa.

Cô rất lo lắng, chuyện này có liên quan đến Lục Kiến Nghi hay không.

“Chuyện này xảy ra khi nào?” Cô hỏi.

“Hai tuần trước.” Ngọc Kỳ thấp giọng nói.

Hoa Hiền Phương tính toán một chút, đó chính là lúc Lục Kiến Nghi đi Mỹ.

Chuyện này có liên quan gì đến Lục Kiến Nghi không?



Cô tựa vào ghế suy ngẫm một lúc.

Lục Kiến Nghi luôn luôn sát phạt quyết đoán, làm việc tàn nhẫn, nhưng anh chưa bao giờ giết chết người khác, tác phong của anh là làm cho người ta sống không bằng chết, sống không thể yêu.

Cho nên cái chết của Vương Đào hẳn là ngoài ý muốn.

Nghĩ đến đây, tâm tình của cô trở nên yên bình một chút.

Trong lúc cô suy nghĩ, giọng nói của Ngọc Kỳ cẩn thận truyền đến: “Tôi nghe nói Finn bị thương ở nước ngoài, anh ấy không sao chứ?”

Hoa Hiền Phương sâu xa liếc cô một cái: “Anh ta và tổng giám đốc Lục trở về nước, không có gì đáng ngại, bây giờ đang ở trong bệnh viện nghỉ ngơi. Cô sẽ không hẹn hò với anh ta đấy chứ?”

“Không có, anh ta hẳn là không thích tôi lắm.” Ngọc Kỳ khoát khoát tay, thần sắc có vài phần ảm đạm.

Có vẻ như cô ấy đang yêu đơn phương.

Hoa Hiền Phương mỉm cười.

Finn cao lớn anh tuấn, đẹp trai bùng nổ, Ngọc Kỳ thường xuyên gặp anh ta, cho nên thích anh ta cũng là chuyện rất bình thường.

“Thích người ta thì phải theo đuổi chứ, tôi sẽ không can thiệp vào vấn đề tình cảm cá nhân của cô, nhưng có điều này cô phải luôn ghi nhớ, tôi giao phó cho cô đi làm việc, không được tiết lộ một chữ với anh ta.”

Ngọc Kỳ vội vàng nói: “Tổng giám đốc Hoa, cô yên tâm, tôi không phải là người sẽ bị tình cảm che mắt, tôi nhất định sẽ công tư rõ ràng.”

“Vậy thì tốt.” Hoa Hiền Phương gật đầu.



Trong biệt thự của Hứa Nhã Thanh, Tiểu Quân đã rời đi, trong nhà liền trở nên đặc biệt yên tĩnh, tĩnh đến mức khiến anh ta cảm thấy khó có thể thích ứng.

Anh ta đã thực sự bỏ lỡ những ngày trước đây ở Mỹ, khi Hoa Hiền Phương chuẩn bị bữa tối trong nhà bếp, trong khi anh dạy Tiểu Quân chơi bóng chày trong sân.

Anh ta đi đến trước quầy bar, rót một ly rượu vang, đúng lúc này, điện thoại vang lên, một giọng nói từ bên trong truyền đến: “Anh Hứa, em gái tôi đã trở lại.”

Anh vô cùng chấn động, một tia lửa giận xông lên lông mày: “Janet, tôi đã tha cho cô một mạng, anh nên thành thật một chút, nếu không cũng đừng trách tôi không khách khí.” Nếu như không phải do người phụ nữ chết tiệt này ở hôn lễ của anh ta quấy rối, Hoa Hiền Phương cũng sẽ không bị Lục Kiến Nghi mang đi.

“Anh Hứa, lần này tôi không lừa anh, tôi ở phòng 1401 khách sạn Hildon, anh tới đây thì sẽ biết.”

Một chút âm u từ đáy mắt Hứa Nhã Thanh hiện lên, anh không tin người phụ nữ này, nhưng vẫn đi, anh ta muốn xem rốt cuộc cô ta đang giở trò gì.

Phòng 1401 khách sạn Hildon, sau khi Hứa Nhã Thanh đi vào thì nhìn thấy bên trong có hai người phụ nữ, một là em gái của Y Nhược, Hứa Nhã Thanh quen gọi tên tiếng Anh của cô là Janet.

Ngồi bên cạnh cô ta là một người phụ nữ lạ.

Lông mày anh ta nhíu lại: “Janet chết tiệt, cô lại dám lừa gạt tôi.”

Người phụ nữ xa lạ đứng lên, đi đến bên cạnh anh ta: “Anh Thanh, tôi không có lừa gạt anh, tôi chính là Y Nhược.”

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

thế giới hoàn mỹ
cô vợ thay thế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Vợ Yêu Có Chút Tâm Cơ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook