Vợ Yêu Của Tổng Tài (Mộ Vi Lan - Phó Hàn Tranh)

Chương 433: Em cứ ôm điện thoại mà không ôm anh, có hợp lý không?

Nguyệt Tiểu Tây

19/05/2021

Vào lúc Giang Thanh Việt đang tắm trong phòng tắm, Lục Hì Bảo đi đôi dép lễ dùng một lần của khách sạn, ôm lấy túi xách của mình, lén lút rời khỏi khách san.

Từ khách sạn đi ra, cô ấy hít thở một hơi dài, chán nàn ngồi cạnh bồn hoa cách đó không xa, bộ dạng thất thần.

Những thứ Giang Thanh Việt nói, cô ấy không phân biệt được giả hay thật.

Cô ấy chỉ biết, nếu như Giang Thanh Việt tiếp tục vướng víu cô ấy, cô ấy chắc chắn sẽ không giữ vững được, mà nghe lời anh ấy...

Giới hạn đạo đức được duy trì hơn hai mươi năm trong lòng, từ sau khi gặp Giang Thanh Việt, dường như không còn có một chút tác dụng nào.

Chuông điện thoại reo lên, là mẹ cô ấy Mẹ Lục ở trong điện thoại quát mắng cô ấy rất lâu, Lục Hì Bảo văn cứ không mở miệng trả lời, đợi me Lục dạy dỗ mệt, Lục Hì Bảo mới lu xiu nói sẽ và nhà ngay

Dưới chân cô ấy đang đi đôi dép dùng một lần của khách sạn, vì thể nên không thể đi chen chúc trên xe bus được nữa, liền vẫy một chiếc taxi, khi chiếc taxi rồi khỏi cửa khách sạn, Giang Thanh Việt cùng lúc đuổi theo, đi ngang qua chiếc taxi của cô ấy ngồi.

Lục Hi Bào ôm túi xách vào trong lòng, thất vọng nghĩ, cứ như vậy đi.

Cô ấy nói với bản thân, đừng nhớ nhung Giang Thanh Việt nữa, người đàn ông đó, trước giờ đều không thuộc về mình.

Những ngày tháng ở bên cạnh anh ấy, cô ấy rất vui, nhưng cũng rất mơ mộng, mơ mộng tới mức không rõ ràng, bọn họ vốn dĩ là người của hai thế giới, đi ngược lại cũng là lẽ đương nhiên.

Bắc thành, biệt thự nhà họ Phó.

Sau khi ăn cơm tối xong, Mộ Vi Lan chạy lên cần để đo cân nặng.

Cân nặng chạy thẳng đến 50kg.

Thời gian này, cứ cách mấy hôm cô lại đứng lên cần một lần, thì sẽ lại nhiều hơn 1-1,5kg.

Trước khi mang thai, cân nặng của cô duy trì hằng năm vào khoảng 45kg, cho dù có lưu động, cũng nhiều nhất là 47kg, nhưng bây giờ, cân nặng sắp lên đến ba chữ số rồi, và lại cứ theo chiều hướng này, chắc sẽ còn tiếp tục tăng cân.

Phó Hàn Tranh đang cùng tiểu Đường Đâu làm bài tập, quay người lại nhìn, thì phát hiện người phụ nữ vừa mới còn bên cạnh bọn họ không thấy đâu rồi. “Bố ơi, con muốn ăn hoa quả, con có thể ăn một miếng hoa quả rồi tiếp tục làm bài tập không?" Tiểu Đường Đậu chớp chớp mắt nhìn anh ấy.

Phó Hàn Tranh xoa đầu của đứa bé, "Vừa ăn xong cơm thì ăn hoa quả gì chứ, lúc làm bài tập phải chuyện tâm, đừng có nghĩ đến ăn uống"

Tiểu Đường Đậu ngâm nga một tiếng, duôi cái miệng nhỏ ra, bàn tay nhỏ cầm chiếc bút chi tiếp tục hì hục làm bài tập, lầm bầm trong miệng: “Mộ Mộ ăn cơm xong là có thể ăn hoa quả mà, bố thật là thiên việ “Mộ Mộ đang mang thai. "HU" “Con tự làm trước đi, chút nữa bố sẽ đến kiểm tra." Tiểu Đường Đậu làm mặt xấu, "Ó, con biết rồi

Phó Hàn Tranh ra khỏi phòng sách của tiểu Đường Đâu, thì nhìn thấy Mộ Vi Lan đang đứng trên cân điện từ, bộ dạng phiền não, đầu chống vào tường, ánh mắt cứ nhìn chăm chăm vào cân nặng trên chiếc cân.

Phó Hàn Tranh đi đến, đi ra phía sau cô, cô hình như không cảm giác được, cho đến khi Phó Hàn Tranh lên tiếng hỏi: “Bao nhiều cân rồi?"



Mộ Vĩ Lan giật mình, vội vàng bước từ trên chiếc cân xuống, chân giẫm lật cả chiếc cân, nếu không phải Phó Hàn Tranh ở sau đỡ cô, thì cô đã ngã rồi.

Phó Hàn Tranh hơi hơi chau mày: “Hấp ta hấp tấp, có tã giật mình à?"

Mặt của Mộ Vi Lan nóng lên, quay đầu lại lườm anh, giận hờn nói: “Anh đột nhiên xuất hiện sau lưng em dọa chết em rồi “Sao anh lại doa chết em chứ?"

Mộ Vị Lan tổ cáo: “Anh nhìn trộm cân nặng của

Còn chưa nhìn thấy gì, mà còn quan tâm anh biết em!" cân nặng của cô sao? “Ngày nào anh cũng ôm em, em bao nhiêu cần anh có thể không biết sao? Mô Vĩ Lan đó mặt, chau mày lại, bán trách nói: Đều trách anh, nếu không phải là anh, thì bây giờ em cũng sẽ không béo như này". "Em béo thì sao lại đổ lên đầu anh chứ?"

Kỷ Thâm Tước nói không sai chút nào, phụ nữ là sinh vật vô cùng kỳ lạ, vào lúc bọn họ không vui, bất kỳ chuyện nhỏ nào cũng có thể lập tức đốt cháy tâm trạng của bọn họ. "Đều trách anh để em mang thai..."

Phó Hàn Tranh:...

Người đàn ông than thở một tiếng, chia tay ôm cô lên chiếc cân, con mắt đen liền nhìn xuống cân nặng của cô, cũng chỉ 50kg mà thôi.

Còn chưa nặng bằng một cái đầu lợn, thì có gì mà nôn nóng chứ. "Còn có thể tăng 5kg nữa."

Mộ Vị Lan rất khoa trường hỏi: "Nặng thêm 5kg nữa? Anh chắc chứ?" 55kg, không gọi là béo, nhưng cũng quả thực là không gấy. “Mập mạp chút cũng đáng yêu mà, sao lại gạt bỏ chuyện này như vậy chứ?"

Nói xong, bàn tay to xương cốt rõ ràng của Phó Hàn Tranh còn siết chặt vào phần co mềm mại của cô.

Mộ Vị Lan củi mặt xuống, "Anh sẽ thích con gái báo chứ?" “Gầy quá nhìn không ngon miệng" ""

Lúc đi ngủ, Mộ Vi Lan cứ ôm điện thoại lên mạng.

Phó Hàn Tranh tắm rửa xong rồi lên giường, năm bên cạnh cô, con mắt đen quay sang nhìn cô, từ đầu đến cuối cô không hề chú ý đến mình.

Người đàn ông lật người, cánh tay dài đặt lên người cô, Mộ Vi Lan chau mày, hất tay của anh ra: “Anh đừng động đậy. “... Vợ ơi, em đang xem gì thế?” Điện thoại hay hơn anh sao?

Phó Hàn Tranh đưa một cánh tay dài qua, mắt liếc vào màn hình điện thoại của cô, cô đang tìm kiếm cái gì mà đồ ăn dinh dưỡng ít chất béo cho bà bầu.

Phó Hàn Tranh giơ ngón tay ấn vào giữa hai đầu lông mày, người phụ nữ này, thực sự là không có điểm dừng.

Bàn tay to đặt ngang qua, bá đạo rút lấy điện thoại của cô, ném lên chiếc sofa ở rất xa. "Này...! Anh làm gì thết Sẽ làm hàng điện thoại day!" "Đã lên giường rồi, em không ôm chồng em, mà cứ ôm điện thoại, có hợp lý không chứ?" ".. Em ôm anh làm gì?"

Cà ngày ôm anh ngủ, cũng ôm đến chán rồi.



Mộ Vi Lan đứng dậy muốn đi lấy điện thoại, kết quả bị Phó Hàn Tranh ấn vào trong lòng, "Ngủ đi!” "Em vẫn chưa buồn ngủ... ừm... Phó Hàn Tranh anh thật là bá đạo

Cái chăn bị bàn tay to của anh kéo lên, chùm vào đầu của hai người, vật lộn nhau ở trong chăn.

Trời... Phó Hàn Tranh sao lại càng ngày càng ấu trĩ vậy chứ

Ngủ đến nửa đêm, người phụ nữ trong lòng cử nổi md.

Phó Hàn Tranh ngủ chưa sâu, bị tiếng lầm bầm của cô làm cho tỉnh giấc, bàn tay to ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ về, "Tiểu Lan?" "Cherry... cherry...

Có nói rất mơ hồ, Phó Hàn Tranh nghe không rõ, liên áp sát lại xem cô đang lẩm bẩm cái gi

Đã ngủ rồi, mà vẫn còn nhưng nhớ cherry sao?

Phó Hàn Tranh cảm giác trên vai ướt ướt, cúi đầu xuống nhìn, người phụ nữ này vậy mà lại chảy nước miếng, không tránh được bật cười, thực sự là do đang mang thai sao?

Dạo này có thực sự giống một con mèo thèm ăn.

Cherry...

Phó Hàn Tranh âm thầm ghi nhớ.

Nhẹ nhàng rút cánh tay ở sau đầu cô ra, sau đó dè dặt bước xuống giường. ***

Mộ Vi Lan ngủ đến lúc mặt trời lên cao mới dậy.

Khi cô tỉnh dậy, là tiểu Đường Đậu không biết lấy từ đầu tới một cây cỏ đuôi chó gãi vào mũi của cô, Mô Vì Lan là vì bị ngứa mà tỉnh giấc.

Cô vừa tỉnh dậy, thì nhìn thấy tiểu Đường Đậu toe toét miệng, trong miệng đang ăn cái gì đó màu đỏ thấm, bỗng nhiên kinh ngạc. “Đường Đậu, trong miệng con là cái gì đấy?"

Trong bàn tay nhỏ của tiểu Đường Đậu đang cầm một cherry to màu đỏ thảm, đưa đến trước mặt có "Con đã ăn rất nhiều cherry

Mộ Vị Lan đơ ra: "Cherry ở đâu đấy

Bây giờ đúng lúc cô cũng cực kỳ muốn ăn cherry... “Bố gọi người chuyển cả một máy bay cherry đến day!"

Mộ Vi Lan co miệng lại, cảm thấy lạ lùng, "Một máy bay?"

Đứa bé kéo cô dậy, vô cùng vui vẻ nói: "Dừng ở trong vườn ấy! Mô Mô chúng ta mau đi xem đi

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

rể quý trời cho
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Vợ Yêu Của Tổng Tài (Mộ Vi Lan - Phó Hàn Tranh)

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook