Xuyên Qua Chi Nông Nữ Có Độc

Chương 19: Hai cái tin tức

Triệu Dân

05/10/2021

Người một nhà Đồ Tô sau khi mở tiệm ăn này, đều cảm thấy ngày trôi qua thực nhanh, mỗi người đều phía sau tiếp trước trông nom công việc, mỗi ngày giống nhau đều không đủ khí lực để làm, người người vắt hết óc cải thiện điều kiện bên trong, về sau lại thật sự bận rộn không qua được, Lâm thị đề nghị để cho Lưu nãi nãi lại đây hỗ trợ. Đãi ngộ cũng không tồi, chẳng những quản cơm, một ngày còn có mười văn tiền công. Lưu nãi nãi tự nhiên là vui vẻ đến, chỉ là, nàng lo lắng Cẩu Đản nên cũng mang theo bên người, Cẩu Đản người tuy nhỏ lại phi thường có sức lực, mỗi ngày quét rác lau cái bàn chạy chân cũng không nhàn rỗi.

Lưu nãi nãi chết sống không cho trả tiền công cho Cẩu Đản, chỉ nói quản cơm là được. Lưu nãi nãi gần đây đã đem công việc bẩn thỉu mệt nhọc tại phòng bếp bao hơn phân nửa, Đồ Tô chỉ cần ở một bên giúp đỡ Lâm thị nấu cơm là được.

Bởi vì các loại đồ ăn trong tiệm ăn càng ngày càng nhiều, về sau lại không chỉ có mỳ sợi cùng ăn vặt, ngay cả những món xào thường ăn trong nhà cũng có. Lúc này nhu cầu lượng nguyên liệu nấu ăn cũng càng lúc càng lớn, Quan Mao liền phụ trách việc chọn mua nguyên liệu nấu ăn. Vốn Đồ Tô tính để Nhị ca đi làm việc này, hắn đầu óc linh hoạt, mồm miệng lanh lợi làm việc này phi thường thích hợp, nhưng là trong quán lại không thể thiếu hắn. Cuối cùng đành phải lui làm tiến, để cho Quan Mao đi làm việc này. Cẩu Đản nhàn rỗi không có việc gì cũng theo đuôi đi theo, nhưng làm người ta không nghĩ tới là, tiểu gia hỏa này ở phương diện trả giá còn là làm rất tốt, nói ngọt da mặt dày, kêu đại thúc đại thẩm, một chút cũng không giống người đi theo quấy rầy.

Khi Quan Mao trở về, Đồ Tô phát hiện hắn lại mang đến một người — Quan Hậu Tề cũng theo tới.

Hóa ra Quan Hậu Tề cõng con mồi tới quán quen biết bán, ai ngờ ở kia mới đổi chưởng quầy sống chết ép giá, Quan Hậu Tề giận dữ đành phải đi chợ tự mình bán, vừa vặn đụng phải Quan Mao cùng Cẩu Đản. Quan Mao nghĩ rằng dù sao trong điếm nhà mình cũng cần chút món ăn thôn quê, liền làm chủ đem con mồi của hắn mua xuống.

Quan Hậu Tề ở trước đó ngây người một hồi cảm thấy buồn bực luống cuống, Quan Mao liền đem hắn đưa vào hậu viện nghỉ tạm, hắn là người không chịu ngồi yên, trước kia có tâm giúp đỡ nhà nàng làm việc, lại sợ lời đồn đãi chuyện nhảm của thôn dân. Hiện tại bọn họ chuyển đến trấn trên, hắn cũng sẽ không kiêng kị nhiều như vậy, toàn bộ buổi sáng hắn vừa chẻ củi vừa sửa chữa cái bàn, không một khắc nhàn rỗi. Đồ Tô tranh thủ lại đây cùng hắn hàn huyên trong chốc lát, cười nói: “Ngũ thúc thật sự là tay nghề tốt, cháu đang lo cái bàn hỏng này đây, này không, thúc đã sửa tốt rồi.” Quan Hậu Tề chính là ngại ngùng cười cười, tiếp tục cúi đầu làm việc.

Bữa trưa qua đi, thừa dịp trong điếm không nhiều người lắm, người một nhà bọn họ cũng ngồi ăn cơm. Cơm là Đồ Tô tự mình xuống bếp làm, món mặn món chay bày đầy một bàn lớn, mọi người đang cười nói ăn cơm, chỉ thấy ngoài cửa có người thò đầu vào nhìn. Quan Văn tưởng khách nhân vội vàng đi tới cửa tiếp đón: “Vị khách quan này là muốn ăn cơm sao?”

Ai ngờ người nọ lại chần chờ hô một tiếng: “Tiểu Văn, thật là ngươi!” Quan Văn này mới nhìn rõ người tới, ý cười trên mặt hắn nhất thời giảm bớt hơn phân nửa, cười yếu ớt nói: “Hóa ra là Đại cữu, từ trước tới giờ vẫn luôn tốt chứ?”

“Đều tốt đều tốt, hắc hắc, lúc này trong nhà vừa xong việc, ta muốn nhìn một cái, xem trong nhà các ngươi có cần giúp việc gì không?” Nói xong không cần Quan Văn mời cũng tự vào được. Lâm thị thấy, chậm rãi đứng dậy tiếp đón một câu. Ánh mắt Lâm Thịnh nhanh chóng đánh giá một lần trang trí trong quán, không khỏi âm thầm líu lưỡi: lớn như vậy tiền thuê là bao nhiêu tiền a, xem ra muội tử này là thật có tiền.

Tang Lạc từ phòng bếp phía sau bưng một chén canh đi ra vừa thấy đến Lâm Thịnh, vẻ mặt kinh ngạc hô: “Ai nha, Đại cữu, là trận gió thơm nào đem ngài thổi tới?” Lâm Thịnh có chút xấu hổ, cười gượng nói: “Xem ngươi đứa nhỏ này, không có gió thơm thổi thì Đại cữu không thể tới?”

Tang Lạc cười nói: “Không có làn gió thơm thổi, cậu làm sao có thể đến nhà chúng ta đâu? Ta nhớ rõ trước kia nương ta tam thỉnh tứ thỉnh ngài cùng Nhị cữu cũng không đến đâu. Các cậu chính là người bận rộn, ta cùng nương đi nhà ngài lần nào mà ngài không phải đang vội nha.” Tang Lạc không lưu tình chút nào nói chuyện xấu xa ngày xưa của bọn họ. Lâm Thịnh tự nhiên hiểu được Tang Lạc nói là chuyện gì. Sắc mặt càng phát ra khó coi, hắn đành phải treo lên cứng ngắc cười tiếp tục ứng phó: “Này không phải việc trong nhà sao? Ngươi không phải không biết, Đại biểu ca ngươi muốn thành thân, biểu tỷ cũng muốn xuất giá, chúng ta của cải lại mỏng, ta không bôn ba có thể được sao?” Nói xong, hắn lấy mắt không ngừng dò xét Lâm thị, chỉ mong nàng nhanh chóng giải vây cho mình.

Lâm thị cũng không nói cái gì, chính là bình thản tiếp đón hắn lên bàn ăn cơm. Đồ Tô ở một bên mắt lạnh nhìn, nàng tự nhiên biết hai vị cậu là cái tính tình gì, chỉ là địch bất động, nàng cũng không động. Nàng thực muốn xem đối phương sẽ đưa ra cái yêu cầu gì, không biết cùng người Quan gia so sánh với, người nào vô sỉ hơn?

Kế tiếp Lâm Thịnh cũng là không đề ra cái khác, chỉ không ngừng cùng muội muội nói việc nhà, toàn nói chút thân thể cha mẹ, thu hoạch, cùng với dì Cả dì Hai gả đến phương xa vân vân.

Lâm thị sắc mặt càng ngày càng dịu đi, trong lòng nàng không khỏi thầm than một tiếng, nhà mẹ đẻ nếu không tốt cũng là nhà mẹ đẻ của nàng.



Lâm thịnh ngây người trong chốc lát thì đứng dậy cáo từ. Lúc gần đi, Lâm thị làm cho nàng chiên một ít bánh quẩy cùng bánh nướng buổi sáng còn lại. Tang Lạc đau lòng thường thường lấy ánh mắt lườm đồ trong cái giỏ này. Nàng biết nàng không thể trước mặt nương cầm lại được, nhưng ngẫm lại trước kia đãi ngộ ở nhà cậu, trong lòng lại tức giận khó chịu. Vì thế nàng cứng rắn chen đến trước người, cười hớ hớ nói: “Đại cữu, hai loại đồ  này nếu bán, được không ít tiền đâu. Đây là của nhà ta cho ông ngoại bà ngoại lễ tiết Đoan Ngọ, chỉ một lần này nga, ngài trở về nhắc nhở chút, đừng để cho Đại mợ Nhị mợ nghĩ đến đồ là trên trời rơi xuống, ăn xong rồi vẫn có. Nhà chúng ta nhưng là buôn bán nhỏ, không chịu nổi tam bằng tứ hữu tống tiền…” Tang Lạc liên tục châm chọc mỉa mai, nói đến trên mặt Lâm Thịnh thiếu chút nữa không nhịn được.

Đồ Tô thấy Lâm thị muốn lên tiếng, vội vàng chạy trước nàng, nghiêm trang giáo huấn: “Tang Lạc xem muội nói kìa, Đại cữu cữu vào Nam ra Bắc, có thể sẽ giống Nhị thúc Tam thúc của chúng ta mí mắt thiển cận giống như cái bát, thầm nghĩ chiếm tiện nghi như vậy sao? Hai mợ cũng là tri thư đạt lễ, có thể cùng Nhị thẩm Tam thẩm giống nhau chỉ biết tính kế thân thích sao? Cậu trước kia không giúp đỡ chúng ta, cũng không phải không muốn giúp, hẳn là có khó xử. Trong lòng hắn đã muốn áy náy vạn phần, làm sao còn có thể muốn chiếm tiện nghi của cô nhi quả phụ chúng ta, truyền ra ngoài thanh danh rất không dễ nghe. Nói nhẹ, mặt mũi một nhà Lâm gia bị hao tổn, hướng nặng nói, việc hôn nhân của biểu ca biểu tỷ cũng sẽ bị liên lụy…” Nếu nói Tang Lạc là dao nhỏ cứng rắn, như vậy Đồ Tô chính là mang móc mang giáo. Lâm Thịnh nghe xong, thật sự nán lại không được, có điểm chật vật vội vàng cáo biệt. Lâm thị có bao nhiêu không đành lòng, nhưng là hai tỷ muội kẻ xướng người hoạ không cho nàng cơ hội nói chuyện cứ đem nói cho hết lời.

Quan Hậu Tề cùng Lưu nãi nãi ở bên cạnh nhìn xem rõ ràng, nhưng bọn họ là người ngoài cũng không tiện xen mồm, trên mặt Lâm thị hỉ giận khó phân biệt, ngay cả chính nàng cũng không biết có nên tức giận hay không. Người bên nhà mẹ đẻ quả thật làm rét lạnh lòng nàng, về phương diện khác…

Lưu nãi nãi thấy thế nhanh chóng chuyển đề tài, lôi kéo Lâm thị nói chút chuyện khác. Quan Hậu Tề thấy việc mình có thể làm cũng làm xong rồi, cũng đứng dậy cáo từ. Lúc gần đi, hắn lại cùng Quan Mao Quan Văn nói: “Các ngươi là nam nhân trong nhà, phải chú ý bảo hộ nương ngươi cùng muội tử ngươi, nếu là có chuyện gì, ngươi cứ gửi cho ta cái lời nhắn.” Quan Mao cùng Quan Văn trịnh trọng gật gật đầu.

Đồ Tô cũng đưa hắn tới cửa dặn dò nói: “Ngũ thúc thúc về sau đánh được con mồi trực tiếp đưa lên cửa là được, ta cho thúc giá cao nha.” Quan Hậu Tề giật nhẹ khóe miệng cười cười, vẫy vẫy tay đi nhanh rời đi.

Vài người thu bát thu bát, làm việc làm việc. Lâm thị bao nhiêu có điểm không yên lòng. Nếu nói, khi ở cùng người Quan gia bên này phát sinh ích lợi xung đột, Lâm thị băn khoăn càng nhiều là thanh danh, như vậy khi đối mặt Lâm gia, nàng còn lại là tâm lý cùng tình cảm mâu thuẫn. Rất nhiều nữ tử vẫn cho rằng nhà mẹ đẻ mới là nhà mình, đừng nói là cổ đại, cho dù là hiện đại, rất nhiều nữ tử đã kết hôn cũng thích vụng trộm trợ cấp nhà mẹ đẻ, có người thậm chí đến nông nỗi không tiếc hy sinh gia đình nhỏ của mình.

Đồ Tô cũng không khuyên nàng cái gì nữa, đạo lý mỗi người đều biết, mấu chốt là nghĩ cùng làm như thế nào. Nói sau, Lâm Thịnh hôm nay chẳng qua là tìm tòi trước khi hành động, về phần chuyện về sau thì về sau hãy nói.

Đồ Tô không tự chủ được xoa xoa huyệt thái dương, làm một nữ nhân cổ đại thật là mệt, hoàng quyền, phụ quyền, phu quyền giống ba tòa núi đặt ở trên người nữ nhân, hơn nữa mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn chị em bạn dâu cùng tiểu tam chính thức và hợp pháp mâu thuẫn… Càng nghĩ càng đau đầu. Nàng vẫn là đi từng bước tính từng bước, một ngày đánh một quái, nàng là Ultraman lợi hại!

Kế tiếp một đoạn ngày, xem như bình tĩnh phong phú. Quan Lâm hai nhà phỏng chừng là đang bận việc trong đất tạm thời không đi ra được, ai cũng không có đến tìm xui. Đồ Tô cũng toàn tâm toàn ý bắt đầu cân nhắc gia tăng loại đồ ăn mới. Sinh ý của tiệm ăn Quan gia từng bước cố định xuống, đã không có mỗi ngày ngày chật ních giống tưởng tượng, nhưng là chưa bao giờ vắng vẻ. Dù sao, người trên trấn này nhiều như vậy, nhưng người giàu có lại không nhiều lắm. Nhưng bọn họ so với tiệm ăn khác mà nói đã là tốt hơn rất nhiều. Mỗi tháng trừ bỏ tiền vốn tiền thuê, lợi nhuận so với trước kia khi bày quán hơn rất nhiều. Người một nhà mỗi ngày đều vui sướng, xem ra loại cuộc sống này thực thỏa mãn. Quan Đồ Tô có khi cũng thỏa mãn theo, nàng rảnh rỗi liền tính khi nào thì đem điếm mua xuống được khi nào thì mua.

Đến buổi chiều khi khách nhân ít, Tôn Bình An đã lâu chưa từng xuất hiện đến đây. Tôn mập mạp nhìn qua so với trước kia gầy chút đen chút.

Hắn một tay để sau lưng, một tay phần phật phần phật quạt cây quạt, nâng cằm đánh giá tiệm ăn Quan gia. Quan Văn bước lên phía trước tiếp đón hắn, Tang Lạc đầu tiên là một phen trêu ghẹo sau đó lại hào phóng giới thiệu đồ ăn mới trong quán. Tôn Bình An điên cuồng ăn.

“Ân, trù nghệ của tiểu nha đầu so với trước kia tốt hơn.” Hắn vừa ăn vừa nói mơ hồ không rõ. Tang Lạc đứng ở trước bàn nhìn hắn ăn, muốn hỏi cái gì lại nhịn xuống. Tôn Bình An nhìn nàng một cái, hiểu được nàng đang chờ cái gì, nhưng hắn lại cố ý treo khẩu vị của nàng.

Quan Văn cười hỏi ra: “Bình An, nhà ngươi lần này nghe được cái tin tức gì về cha ta không?” Tôn Bình An thấy Quan Văn hỏi hắn, đành phải không giấu diếm nữa. Hắn giương mắt liếc mắt nhìn chung quanh đại sảnh một cái, lúc này Lâm thị cùng Đồ Tô đều ở phía sau viện nghỉ tạm, đại sảnh chỉ có Quan Văn cùng Tang Lạc.

Hắn xoa đầu nói: “Huynh đệ tốt, ta nói cho ngươi, nhưng ngươi đừng trách cha ta không tận lực, thật sự là lúc này thời gian cách lâu quá, nhất thời hỏi thăm không được.” Quan Văn gật gật đầu rộng rãi nói: “Bình An ngươi nói lời này là xa lạ rồi, cha ta dù sao cũng rời nhà bảy tám năm, làm sao dễ dàng tìm được như vậy. Vô luận tra được hay không, phần tình này của nhà các ngươi chúng ta đều là phải thừa nhận.”

Tôn Bình An hướng Quan Văn cười cười nói: “Kỳ thật, cũng không phải một chút tin tức cũng không có.”



Tang Lạc ở một bên nóng nảy: “Ngươi nhanh nói nha.”

“Chẳng những có tin tức, lập tức còn có hai cái, ta nói đến các ngươi nghe một chút. Một cái là nói cha ngươi khả năng còn sống, nhưng có người nhìn thấy bên cạnh hắn còn có nữ nhân khác cùng đứa nhỏ — ”

“Ngươi nói cái gì!” Tang Lạc lớn tiếng cả kinh kêu lên.

“Khụ khụ, ngươi không nghe ta nói sao, này chính là khả năng…”

“Vậy một cái nữa đâu?” Sắc mặt Quan Văn so với Tang Lạc bình tĩnh hơn.

“Một cái, khụ khụ, có người nói hắn khi đi thương hành ở tây nam, gặp được mã tặc bị, bị giết …”

Tang Lạc lần này không có kêu sợ hãi, chính là sắc mặt có vẻ thực tái nhợt. Quan Văn ánh mắt lóe ra, không biết suy nghĩ cái gì.

Tôn Bình An đánh giá sắc mặt hai huynh muội cuối cùng nói: “Cha ta vốn không tính nói cho các ngươi, ông nghĩ đợi thêm chút thời gian nữa, xác định lại rồi nói cho các ngươi, đây là ta, ta nghe lén được.”

Quan Văn lúc này mới hồi phục tinh thần lại, hắn miễn cưỡng cười cười, chắp tay nói: “Đa tạ ngươi nói cho chúng ta tin tức này, ngày khác ta lại mời một bữa.”

Tôn Bình An biết người ta lúc này tâm tình không tốt, thực thức thời đứng dậy, học bộ dáng của hắn chắp tay nói: “Các ngươi nén bi thương đi, nga không, trước đừng nén bi thương, nói không chừng đều là giả, đến lúc đó có tin tức khác ta lại đến.” Nói xong cũng không chờ Quan Văn giữ lại liền trốn.

Tang Lạc kinh ngạc đứng, Quan Văn liên tục hô hai tiếng, nàng mới hồi phục tinh thần lại.

“Nhị ca, huynh nói cái nào là thật?”

Quan Văn nói: “Muội nghe không hiểu sao? Cái nào cũng không phải thật, chúng ta phải kiên nhẫn chờ lời nhắn của Tôn chưởng quỹ, muội đừng lắm miệng nghe thấy không.” Tang Lạc thành thực gật đầu.

Trong tiệm ăn không có khách nhân, toàn bộ đại sảnh im ắng, một chút ánh tà dương chiếu vào trên song cửa sổ, không ngừng lóe ra, từng đợt hơi nóng theo cửa sổ bốc lại đây, làm cho người ta có chút bị đè nén.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

con đường bá chủ
cô vợ thay thế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Qua Chi Nông Nữ Có Độc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook