Xuyên Qua Chi Nông Nữ Có Độc

Chương 12: Sinh ý

Triệu Dân

05/10/2021

Ý niệm này trong đầu chỉ chợt hiện lên trong đầu Đồ Tô một chút như vậy, rồi tự động trầm đi xuống. Ba người khác chỉ lo hưng phấn nghị luận sinh ý hôm nay, ai cũng không có chú ý tới nàng hoảng hốt trong nháy mắt kia. Bởi vì hành lý nhẹ nhàng hơn, cho nên lúc này đi nhanh hơn rất nhiều. Lúc về đến nhà, trời còn chưa tối. Bốn người lại cùng đi ra ruộng tìm Lâm thị.

Tang Lạc cùng Quan Mao là người đầu tiên không giấu được, không đợi Lâm thị đặt câu hỏi, bọn họ đã đem sự tình hôm nay bô bô kể ra một lần. Lâm thị nghe xong cũng không nói chuyện, chỉ gật gật đầu nói: “Được rồi, các con lên bờ ruộng nghỉ ngơi đi, ta cuốc xong sẽ về nhà.” Mao kiên quyết đoạt lấy nông cụ đến thay Lâm thị làm việc. Những người khác cũng ở một bên làm chút việc nhỏ trong khả năng, mọi người nói nói cười cười, thời gian nhưng thật ra trôi rất nhanh. Đợi đến khi sắc trời mờ tối, người một nhà cùng nhau khiêng nông cụ về nhà.

Sau khi về nhà, Đồ Tô chịu đựng đau lòng, ra vẻ hào phóng đem tiền hôm nay bán được lấy ra giao cho Lâm thị. Lâm thị cũng là người hào phóng, nàng chỉ lấy một phần nhỏ, nói: “Tiền này là các con kiếm được, trước hết giữ lại đi, không cần tiêu loạn là tốt rồi.” Đồ Tô thấy thế vội vàng đem tay thu về, trên mặt mang cười, nói: “Yên tâm đi nương, con sẽ không tiêu loạn, con muốn giữ lại làm tiền vốn, về sau kiếm càng nhiều tiền. Sau đó mua con trâu, xây nhà mới, mỗi ngày để cho nương ăn ngon uống tốt sử nô gọi tỳ.” Lâm thị nghe được hùng tâm tráng chí của nàng, nhịn không được nở nụ cười.

Quan Mao Quan Văn hai người thấy mẫu thân luôn nghiêm túc nở nụ cười, cũng đi theo khoái trá cười rộ lên. Người một nhà nhưng lại so với trước kia hòa hợp rất nhiều.

Sau khi ăn qua cơm chiều, Đồ Tô cùng Tang Lạc lại bắt đầu vì sinh ý ngày mai chuẩn bị. Dù sao hiện tại thời tiết rất lạnh, này nọ làm tốt cũng sẽ không bị hỏng. Lâm thị cũng không thêu thùa may vá, phá lệ giúp đỡ hai người làm. Có nàng gia nhập, tỷ muội Đồ Tô thoải mái rất nhiều.

“Nương, ngày mai hai người chúng con đi là được, cũng không cần mang nhiều đồ, dứt khoát để hai ca ca ở nhà giúp người làm việc đi.” Đồ Tô nghĩ nghĩ nói.

Lâm thị suy nghĩ một chút, lắc đầu phản đối nói: “Không được, các con hai người nữ hài tử làm sao có thể đi, vạn nhất gặp phải du côn lưu manh hư hỏng gì đó thì làm sao bây giờ?” Đồ Tô đành phải không nhắc tới việc này nữa.

Ngày hôm sau, bốn huynh muội thương lượng một chút, quyết định để cho Quan Mao lưu lại. Quan Mao tuy rằng không quá vui, nhưng hắn lại nghĩ Lâm thị một người cũng thực rất vất vả, cuối cùng đành phải thuận theo lưu lại xuống ruộng làm việc.

Huynh muội ba người sáng sớm đã đi, một đường vất vả đi tới trấn trên. Khi bọn họ vượt qua cái ngõ nhỏ nhà Cẩu Đản, phát hiện cổng viện vậy mà đã mở ra. Đồ Tô tưởng trộm vào, không khỏi một trận khẩn trương. Ngay khi nàng đang miên man suy nghĩ, thì nghe Cẩu Đản đánh ngáp hỏi: “Ngoài cửa là Quan tỷ tỷ sao? Các ngươi mau vào đi.” Đồ Tô nhanh chóng trả lời, đẩy cửa đi vào. Chỉ thấy ở trong nắng sớm mông lung, Cẩu Đản đang ôm chăn rách nghiêng người ngồi, Đồ Tô thấy thật có lỗi nói: “Cẩu Đản, hại đệ dậy sớm như vậy.” Cẩu Đản không thèm để ý khoát tay nói: “Không sao, nãi nãi nói các ngươi khẳng định tới sớm, cho nên để cho đệ dậy trước chờ.” Đồ Tô trong lòng một trận cảm động, tiến lên xoa xoa đầu Cẩu Đản cười nói: “Tỷ tỷ hôm nay làm đồ ăn ngon cho ngươi.”

Cẩu Đản còn thật sự lắc đầu: “Nãi nãi nói, các ngươi cũng rất không dễ dàng, chỉ cần có đồ ăn thừa của khách nhân cho chúng ta là được.” Huynh muội ba người vào nhà chào Lưu nãi nãi, đem này nọ chuyển ra ngoài. Lúc gần đi, Lưu nãi nãi cho bọn họ một cái chìa khóa, như vậy về sau sẽ không cần Cẩu Đản chờ ở cửa.

Bởi vì hôm nay tới rất sớm, người trên phố chưa có quá nhiều, bọn họ tự nhiên chiếm được vị trí tốt. Ba người bố trí thỏa đáng, bắt đầu đâu vào đấy bận rộn lu bù lên. Có làm mỳ sợi có bao vằn thắn, rửa rau. Phối hợp càng ngày càng ăn ý.

Mặt trời dần lên cao, sương mù mỏng chậm rãi tan đi, ánh nắng màu vàng rơi trên đường. Cửa hàng bên đường bắt đầu mở cửa bận rộn buôn bán. Nhóm tiểu thương cũng tinh thần chấn hưng bận rộn lu bù lên.

Sinh ý hôm nay nhưng lại so với ngày hôm qua tốt hơn. Huynh muội ba người giống như đánh tiết gà vậy, càng làm càng phát ra hăng say. Đồ Tô thành thạo thét to, hấp dẫn càng ngày càng nhiều thực khách.



Qua buổi trưa, sau khi khách nhân ít xuống, Đồ Tô liền để cho Tang Lạc đi trước đưa đồ ăn cho Lưu nãi nãi cùng Cẩu Đản. Ba người rảnh rỗi, nghỉ lấy sức chuẩn bị tốt đồ ăn ngon để chuẩn bị ăn cơm, một người không nghĩ tới lại đến đây.

Người này đúng là đối thủ một mất một còn của Đồ Tô — Đại mập mạp Tôn Bình An.

Nửa tháng không thấy, Tôn Bình An này dường như càng béo hơn một chút so với trước kia. Hắn hai tay ôm vai, mắt nhỏ híp híp vụng về đánh giá Đồ Tô, lạnh lạnh nói: “Uy, Quan đồ tể, ngươi làm sao lại đổi nghề rồi?” Đồ Tô hung hăng liếc mắt trừng hắn một cái, một câu hai nghĩa nói: “Đó là bởi vì không có heo mập để làm thịt.” Khi nói chuyện nàng còn cố ý nhấn mạnh chữ “mập” kia. Tôn Bình An đương nhiên hiểu được ý tứ của nàng, khuôn mặt béo trắng đằng một chút đỏ lên. Hắn ngạnh cổ quát: “Quan Đồ Tô, xem như ngươi lợi hại, ngươi về sau đừng nghĩ gả được ra ngoài!”

Quan Đồ Tô nhíu lông mày: “Việc này lại liên quan gì tới ngươi!”

Tang Lạc xích một tiếng cười nói: “Chẳng lẽ, Tôn tiểu ca ngươi đổi nghề làm mai mối sao?”

Quan Văn còn hơi phúc hậu một chút, hắn biết tiểu tử này chính là hơi chanh chua, tâm địa thực không xấu, bởi vậy cũng không giống hai muội muội như vậy, mà là khách khí mời: “Tôn tiểu đệ, ngươi ngồi xuống nếm thử đồ ăn vặt nhà chúng ta xem sao?” Tôn Bình An ra vẻ khinh thường nói: “Hừ, cơm giống như người, nàng làm khẳng định khó ăn.”

Đồ Tô không khách khí cay độc nói: “Ta vừa vặn không muốn nuôi lợn.” Lời này vừa nói lại làm cho Tôn Bình An nhảy dựng lên. Quan Văn lại đem hắn một lần nữa nhấn ngồi xuống. Đồ Tô múa mép khua môi đồng thời trên tay cũng không nhàn rỗi, rất nhanh đã xong một chén vằn thắn, Tôn Bình An thực ngạo mạn khều khều một cái vằn thắn, miễn cưỡng ăn xuống.

Vừa ăn còn vừa nói: “Muốn ta nói bốn huynh muội các ngươi cũng chỉ có Văn huynh ngươi phúc hậu, hôm nay ta liền nể mặt ngươi ăn một chút.” Quan Văn nháy mắt mấy cái nói: “Tôn tiểu đệ ngươi nói lời này có chút không công bằng, kỳ thật hai người muội muội của ta làm người cũng là tốt lắm.” Tôn Bình An không đồng ý hừ lạnh một tiếng. Thời gian hắn ăn vằn thắn, Đồ Tô lại làm xong một cái bánh trứng hành.

Tôn Bình An tiếp nhận đến cũng ăn hết. Sau khi ăn uống no đủ, hắn bẹp bẹp miệng làm bộ như thực miễn cưỡng nói: “Ân, đại khái xem như ăn được.” Đồ Tô cũng không để ý hắn.

Tôn Bình An lại cùng Quan Văn đông kéo tây xả trong chốc lát, cuối cùng vỗ vỗ mông chạy lấy người. Tang Lạc nhất thời nóng nảy: “Ai, họ Tôn, ngươi tại sao lại ăn cơm xong không trả tiền hả!” Tôn Bình An cũng không quay đầu lại nói: “Ta ta là cái loại người này sao? Không thiếu tiền cơm của ngươi!”

Tang Lạc còn muốn nói cái gì nữa, bị Đồ Tô dùng ánh mắt ngăn lại. Quan Đồ Tô cảm thấy Tôn mập mạp này chỉ là người kỳ quái một chút, nhưng cũng không giống loại người ăn quỵt, phỏng chừng là ra cửa không mang tiền.

Quả nhiên, không bao lâu đã có một tiểu nhị vội vàng tới, đưa lên mười văn tiền, ngoài ra còn năm cân bột mỳ trắng.



Đồ Tô đem tiền nhận lấy, bột mì lại đẩy trở về nói: “Tiền cơm đã nhiều như vậy. Cái khác xin thu hồi đi.”

Kia tiểu nhị lại đẩy trở về vẻ mặt khó xử nói: “Còn xin vài vị cần phải nhận lấy, bằng không ta trở về cũng khó báo cáo kết quả công tác. Tiểu Đông gia của chúng ta nói, bột mỳ này trước gửi ở chỗ này, hắn sẽ thường thường đến ăn một chút.” Đồ Tô đành phải nhận lấy.

Đồ Tô nhìn mấy cân bột mỳ trắng này, trong lòng lại có chủ ý. Nàng làm cho Quan Văn đi hiệu thuốc mua một chút phèn chua, chuẩn bị ngày mai rán bánh quẩy. Bởi vì nàng buổi sáng tranh thủ đem Thực phố đại khái đi dạo một lần, nơi này còn không có thứ kia.

Đến buổi chiều, người đi đường trên đường tán đi, bọn họ cũng thu quán về nhà.

Khi đi ngang qua chỗ bức họa treo giải thưởng kia, Đồ Tô giống như lơ đãng hỏi Quan Văn: “Nhị ca, huynh nói chúng ta nếu có thể bắt được người trên bức họa này, chúng ta chẳng phải là lập tức phát đại tài?” Quan Văn đồng tình liếc mắt nhìn muội muội một cái, đưa tay sờ sờ cái trán của nàng nói: “Ban ngày ban mặt tại sao lại nằm mơ đâu!”

Đồ Tô mặt nhăn nhíu: “Huynh đừng không tin, nói không chừng ta thật có thể tìm.”

Thời điểm Đồ Tô nói lời này, đột nhiên cảm thấy trên lưng có một đạo ánh sáng lạnh đâm tới, nàng theo bản năng quay đầu, sau lưng trừ bỏ người đi đường rộn ràng nhốn nháo không có gì kỳ quái. Nhưng nàng vẫn cảm thấy như có mũi nhọn đang đâm. Quan Văn cũng cảm giác được muội muội khác thường vội vàng hỏi: “Làm sao vậy?” Đồ Tô lắc đầu nói: “Không có việc gì không có việc gì, có thể là ta đầu óc toàn bánh bao” Quan Văn cùng Tang Lạc lại đồng loạt cười rộ lên.

Ba người đem này nọ cất vào trong nhà Lưu nãi nãi, lại cho hai bà cháu chút đồ ăn. Liền mang theo công cụ cần thiết về nhà.

Buổi tối khi đếm tiền, người một nhà lại vui vẻ ra mặt. Lâm thị mày cũng giãn ra không ít. Đồ Tô vẫn nộp lên một phần, phần lớn lưu lại làm tiền vốn.

Lúc ăn cơm chiều, nhà bọn họ ăn bánh nướng áp chảo bằng bột mỳ trắng rất khó có được.

Lâm thị chỉ vào bánh nướng áp chảo mới ra lò để ở trên bàn nói với Tang Lạc: “Đi cấp hậu viện đưa một chút cho ông bà nội con.” Lúc Tang Lạc vừa nghe thấy lập tức nổi giận đùng đùng: “Bà thì tính gì là bà nội, dựa vào cái gì cho bà ăn! Con không đưa!” Lâm thị trừng mắt: “Kêu con đưa con cứ đưa, làm sao còn nhiều lời như vậy, nương không muốn để cho người khác nói chúng ta không hiếu thuận.”

Đồ Tô vội vàng hoà giải: “Nương, theo con thấy cũng không thể đưa. Nương nghĩ xem a, vốn Nhị thẩm Tam thẩm vẫn không thể xem chúng ta sống tốt, trước mắt lúc này là thời kì giáp hạt, đột nhiên đưa bánh bột mỳ trắng, các nàng khẳng định nghĩ đến chúng ta kiếm được rất nhiều tiền, nói không chừng lại sinh ra cái yêu thiêu thân gì đến. Còn có, bà nội người nọ nương cũng biết, cho dù chúng ta tặng, bà có thể nói chúng ta hiếu thuận sao? Chẳng lẽ nương trước kia không hiếu thuận, bà cũng vẫn nói như cũ thôi? Còn nữa, nhà bà nội không thể so với nhà chúng ta, có lẽ bà còn chướng mắt những thứ này ấy, tội gì đi tìm cái mất mặt.” Đồ Tô một phen nói có lý có chứng. Lâm thị liền đánh mất ý niệm này trong đầu. Kỳ thật Đồ Tô trong lòng nghĩ đến là, cái bà nội kia đối với nhà bọn họ không tốt như vậy, nàng có ăn ngon tình nguyện cho chó ăn cũng không cho bà! Không có biện pháp, nàng người này chính là như vậy, luôn luôn chủ trương lấy đức báo ơn, lấy oán báo oán. Thánh mẫu? Ai muốn làm thì người đó làm đi, đừng tìm nàng!

Một bên Quan Mao Quan Văn cùng Tang Lạc hai mắt toả sáng nhìn Đồ Tô, còn thiếu chút gõ nhịp tán thưởng. Ai, rõ ràng là không muốn tặng đồ, nhưng là lại nói quang minh chính đại. Tang Lạc âm thầm nhớ ở trong lòng, quyết định về sau nếu lại gặp được chuyện như vậy cũng học tỷ tỷ lấy lý phục người.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

vương phi đa tài nghệ
đấu phá thương khung
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Qua Chi Nông Nữ Có Độc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook