Xuyên Qua Chi Nông Nữ Có Độc

Chương 1: Xuyên qua đến nông gia

Triệu Dân

05/10/2021

Khi Quan Đồ Tô tỉnh lại, toàn thân đau giống như vừa chịu qua một trận đánh tàn nhẫn vậy. Nàng xoa xoa mắt mờ mịt đánh giá bốn phía. Ánh sáng trong phòng thực tối, mái nhà là cỏ tranh cùng bùn trộn thành, bụi phủ trên xà ngang lộ ra mấy cái giỏ trúc. Chỗ góc sáng sủa kết không ít mạng nhện. Nơi này là… Nàng ngày bé ở quê nhà từng gặp qua phòng ở đổ nát nhất cũng so với cái này tốt hơn rất nhiều. Nàng sửng sốt ước chừng hơn mười phút, cuối cùng ra kết luận — mình xuyên qua!

Nàng ngay cả đùi mình cũng chưa nhéo, đã xác định chuyện này là thực. Bởi vì nàng thực hiểu được, đầu óc của mình thực thanh tỉnh, không có sinh ra ảo giác. Nàng đánh giá tay chân mình một chút, một đôi tay không lớn, khô vàng nhỏ gầy, cùng móng vuốt gà không sai biệt lắm. Bên trên che kín vết thương. Chăn trên người lại vừa cứng vừa lạnh, may mà hương vị không khó ngửi. Xuyên qua thì xuyên qua đi, dù sao cũng nhiều người xuyên qua. Nàng đối với cái loại cuộc sống vòng đi vòng lại ở kiếp trước đã chán ghét, đổi một cách sống khác cũng không phải không tốt. Quan Đồ Tô làm dự tính trong lòng hết nửa giờ, chuẩn bị xuống giường tìm hiểu một chút, nhìn xem mình đến tột cùng là tới nơi nào.

Nàng vừa định thử xuống giường, ngoài cửa truyền đến một trận tiếng bước chân hỗn độn. Quan Đồ Tô không muốn giả vờ mất trí nhớ, nàng quyết định trước giả bộ ngủ, gián tiếp tìm hiểu một chút tình huống nơi này rồi nói sau.

Nàng nhanh chóng nằm xuống, một lần nữa nhắm mắt lại, vừa chuẩn bị sẵn sàng công tác, chợt nghe thấy cửa “Dát chi” một tiếng mở ra. Ánh mắt của Quan Đồ Tô mở hé ra một chút, nhanh chóng liếc mắt một cái đánh giá hai người đi vào, là hai nam hài mười một mười hai tuổi. Một nhóc đen cường tráng một nhóc trắng nõn. Hai người đều là ăn mặc một bộ cổ nhân. Nàng đoán không sai, đây là xuyên tới cổ đại. Về phần là triều đại nào, nàng chỉ biết là dù sao không phải triều đại tóc đuôi sam (triều nhà Thanh).

Hai người trước tiên tiến gần lại đây, nhìn chằm chằm Quan Đồ Tô trên giường trong chốc lát, bởi vì cách quá gần, Quan Đồ Tô đành phải tạm thời nhắm mắt lại. Tiếp theo, một cái bàn tay lạnh lẽo áp lên cái trán của nàng, lại có người dịch dịch góc chăn cho nàng.

Trước hết ra tiếng là nam hài đen cường tráng kia, thanh âm có chút thật thà buồn bực: “Tiểu Văn, ta vừa rồi chặn Đại Ngưu đánh một chút, xem như vì Đồ Tô trút giận.”

Nam hài trắng nõn nói: “Đại ca, huynh người này chính là có chút lỗ mãng. Huynh là trút giận, một lát nữa vô lại nhà họ Quan kia nhất định tìm đến chúng ta phiền toái.”

“Nàng thích tìm hay không tìm, nếu không phải tiểu tử nhà nàng châm ngòi, Đồ Tô căn bản không thể cùng họ Tôn kia đánh nhau được. Đúng rồi, tiểu tử họ Tôn  kia cũng chạy không được, ta sớm muộn gì thế nào cũng phải đánh hắn một trận…”

“Huynh cũng đừng gây chuyện nữa, họ Tôn kia cũng không chiếm tiện nghi, trên đầu bị tảng đá đập ra một cái lỗ lớn.”

“…”

Hai người này khẩu âm nói có điểm giống ở Thiểm Tây đời sau. Quan Đồ Tô âm thầm thở ra, may mà mình kiếp trước chính là người Thiểm Tây, lời này không làm khó được nàng.

Quan Đồ Tô thấy bọn họ cách giường xa chút, lại giống như vừa rồi vậy, nhìn trộm hai người.

Nam hài đen cường tráng đang trừng mắt, nổi giận đùng đùng mà hỏi: “Muội tử chúng ta bị người đánh, đệ không muốn vì nàng hết giận, còn sợ người ta tìm phiền toái, đệ rốt cuộc có phải ca nàng hay không. Kẻ bất lực!” Nam hài trắng nõn cũng không tức giận, chỉ là mỉm cười: “Đại ca, hết giận cũng không nhất định phải dựa vào nắm đấm.” “Không dựa vào nắm đấm dựa vào cái gì? Dựa vào mông?” Nam hài trắng nõn há miệng thở dốc, cuối cùng than thở một câu: “Huynh xem huynh còn nói năng lỗ mãng nữa, nương nghe xong lại sẽ mắng huynh.”

“Được rồi, huynh ở nhà trông muội muội, ta đi ra xem đi.” Nam hài trắng nõn nói xong, trên mặt mang theo ý cười thản nhiên đi rồi. Quan Đồ Tô trực giác nụ cười kia có chút quỷ dị cùng âm lãnh.

“Nàng còn đang ngủ đâu, ta đi đem củi ra bổ, một lát nữa nương cùng Nhị muội sẽ từ nhà bà ngoại mượn lương thực trở lại.” Nam hài đen cường tráng nói xong cũng đóng cửa đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại Quan Đồ Tô trên giường. Hai người vừa đi, nàng lại mở mắt tiếp tục đánh giá hết thảy trong phòng, từ trong cuộc đối thoại vừa rồi nàng đã đoán được, nhóc đen cường tráng kia là Đại ca khối thân thể này, trắng nõn là Nhị ca nàng, mặt khác, trong nhà còn có nương cùng một cái muội muội. Từ trang trí trong phòng cùng hai người mặc đến xem, trong nhà thực nghèo.

Ai… Quan Đồ Tô cũng không đi oán giận cái gì người khác đều xuyên qua đến nhà quan lại phú thương, vì sao mình xuyên qua đến nơi đây linh tinh. Giống nghề không giống mệnh, có cái gì tốt mà oán giận. Ngươi không tiếp nhận thử đi thay đổi nó. Oán giận, một chút tác dụng cũng không có. Tựa như kiếp trước của nàng. Cha chết nương lập gia đình, gia gia bà nội bất công, thúc thúc thẩm thẩm không tốt, nàng còn không phải không thuận theo cố gắng đến giờ sao! Còn đem phường rượu nhỏ sắp đóng cửa của Quan gia biến thành một cái công ty nhỏ…

Quan Đồ Tô đang nghĩ nhập thần, chợt nghe thấy cửa lại dát chi một tiếng vang lên. Quan Đồ Tô đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy Nhị ca của nàng đang hai tay ôm cánh tay, tựa vào trên khung cửa, thực giống như không có việc gì nhìn nàng.

“Nga, muội vừa tỉnh lại.” Quan Đồ Tô có chút chột dạ giải thích nói.

“Nếu tỉnh, thì đứng lên đi. Ta mang muội đi –” Lời của hắn còn chưa nói xong. Đại ca lại lớn giọng kêu lên.



“Nương, Nhị muội các ngươi đã trở lại!”

Quan Đồ Tô xuyên qua cửa mở rộng hướng ra phía ngoài nhìn lại, chỉ thấy một người phụ nhân khoảng bốn mươi tuổi tay trái ôm cái rổ, tay phải nắm một cô nương nhỏ tuổi tóc vàng. Đây chính là nương cùng muội muội khối thân thể này. Một lớn một nhỏ này vốn là vẻ mặt u sầu, vừa thấy ba người bọn họ, trên mặt miễn cưỡng lộ vẻ tươi cười.

“Nương, không mượn được lương thực sao?” Đại ca thực thất vọng hỏi.

“Ai… Cậu ngươi bọn họ cũng không dư dả — ”

“Cái gì không dư dả, rõ ràng là tìm cớ không cho mượn.” Nhị muội nhanh mồm nhanh miệng nói tiếp.

“Tang Lạc — ”

Tang Lạc xoay chuyển ánh mắt thấy được Quan Đồ Tô đứng ở cửa, trên mặt nhất thời tràn đầy tươi cười, nàng thở phì phò vội vàng hô: “Tỷ — tỷ đã khỏe?”

“Đồ Tô.” Phụ nhân tiến đến đây, lấy tay sờ sờ cái trán của nàng gật đầu nói: “Ân, không nóng. Con lại đi vào nghỉ một lát, cơm nấu xong ta sẽ gọi con.” Quan Đồ Tô sửng sốt ở nơi nào, đang suy nghĩ nói như thế nào. Tang Lạc bên cạnh đã sớm chờ không được lôi kéo nàng vào nhà.

“Tỷ, tỷ xem muội mang cho tỷ cái gì!” Tang Lạc vào phòng, thì giống như hiến vật quý từ trong lòng lấy ra một cái trứng gà, nhét vào trong tay Quan Đồ Tô, sau đó  liên tiếp nói: “Tỷ, tỷ mau ăn đi, đừng để cho nương thấy. Đây là ta thừa dịp lúc Đại cữu nương không chú ý trộm được.”

Quan Đồ Tô cũng không có vội vã ăn, nàng thuận miệng hỏi: “Cậu thật sự không cho chúng ta mượn lương thực sao?” Kỳ thật, nàng vừa rồi đã nghe hiểu được, nhưng là vì tìm hiểu tình huống, nàng vẫn là hỏi một câu không cần thiết này.

Không đề cập tới chuyện này thì thôi, bắt đầu nhắc tới cậu mợ, Tang Lạc đã vẻ mặt tràn đầy căm phẫn: “Ta phi, đều là chút gì vậy! Chỉ biết chiếm tiện nghi nhà chúng ta, nương vừa mở miệng muốn mượn lương thực, Đại cữu nương Nhị cữu nương kẻ xướng người hoạ ở đằng kia khóc than, ông ngoại bà ngoại ở bên cạnh giả vờ câm điếc, một câu cũng không nói, thực làm cho người ta thất vọng đau khổ. Nương ta còn là khuê nữ ruột thịt của nàng đâu, cho dù là hàng xóm láng giềng cũng không thể như vậy a, chúng ta cũng không phải không trả…” Không cần Quan Đồ Tô hỏi, Tang Lạc đã đem những gì có thể nói tất cả đều nói ra. Đồ Tô một bên còn thật sự nghe một bên yên lặng sàng lọc tin tức hữu dụng. Mẫu thân nàng họ Lâm, hai người cậu ngoại ông bà ngoại của nàng ở Đào Lâm thôn cách nơi này có hơn mười dặm. Lúc cha nàng còn trên đời (không, từ khi rời nhà đi không có trở về), tình hình trong nhà không tồi. Ông ngoại bà ngoại các cậu không ít lần chiếm tiện nghi tống tiền, hiện tại vừa thấy bọn họ nghèo, bộ mặt thật liền lộ ra.

Ngoài thân thích Lâm gia, thân thích Quan gia bên này cũng không ít. Tổ phụ tổ mẫu vẫn đang khoẻ mạnh, còn có hai người thúc thúc, đường huynh đệ muội một chuỗi dài. Quan Đồ Tô nhịn không được xoa xoa huyệt thái dương. Kiếp trước, nàng ở trong nông thôn lớn lên, thập phần hiểu biết tập tục xấu ở nông thôn. Cho dù ở cách ngàn năm sau cũng có rất nhiều quy củ làm cho người ta không nói được lời nào, huống chi là hiện tại. Nghe Tang Lạc thuật lại, thân thích nhà nàng cơ hồ tất cả đều là cực phẩm, không cực phẩm thì còn chưa được sinh ra. Cực phẩm, nàng cũng không sợ, chính là, phương pháp trước kia của nàng lúc này nên thay đổi như thế nào mới có thể  áp dụng? Phải biết rằng ở cổ đại nhưng là thập phần chú ý tông pháp dòng họ cùng hiếu đạo. Không nghĩ kỹ là sẽ vạn kiếp bất phục (không quay đầu lại được). Đây là một cái vấn đề rất lớn.

“Tỷ, tỷ đừng nói nữa, mau ăn đi nha. Đây là trứng gà chín.” Tang Lạc nhanh nhìn chằm chằm trứng gà trong tay nàng. Nói xong, nàng lại vồ đoạt lại trứng gà, ba ba vài cái ở mép giường bắt đầu bóc ra, lưu loát bóc vỏ, hướng miệng Đồ Tô nhét một cái.

Đúng lúc này, chợt nghe bên ngoài có người kêu: “Tang Lạc — ”

“Ai, đến đây.” Tang Lạc ngoài miệng lớn tiếng đáp, giọng của nàng rất lớn, lại đứng cách nàng rất gần. Quan Đồ Tô bị dọa hơi cả kinh, toàn bộ trứng gà trơn nhẵn chui vào cổ họng, nàng bị nghẹn tới mắt trợn trắng. Tang Lạc cũng không có phát hiện biến cố này, nàng đẩy cửa ra giống như một trận gió chạy đi ra ngoài. Quan Đồ Tô tự mình tìm một chén nước lạnh, uống một ngụm nước chậm rãi nuốt xuống, mới tính dễ chịu chút.

Nàng đi ra phòng đứng ở trong viện quan sát mọi nơi, lúc này, trời đã là gần hoàng hôn. Ngoài phòng, sương chiều nặng nề, liễu đâm chồi, hương thơm hoa tươi. Trong thôn xóm, khói bếp lượn lờ, chó sủa bò rống, thường thường truyền đến tiếng người lớn gọi tiểu hài tử về nhà. Một cảnh an bình tốt đẹp hòa vào không khí.

“Ăn cơm.” Tang Lạc lại lớn giọng kêu lên.

Quan Đồ Tô ngượng ngùng nhàn rỗi, chạy nhanh đi phòng bếp bưng cơm. Kỳ thật căn bản không cần bưng cái gì, cơm chiều chỉ có một chậu lớn canh rau loãng, nước trắng cuồn cuộn, lá cây trôi nổi. Trong trẻo có thể chiếu ra bóng dáng người.

“A, Nhị ca con đâu?” Lâm thị hỏi một câu.

“Con đi kêu.”



Tang Lạc xung phong nhận việc đi ra ngoài phòng, hai tay chống eo nhỏ, ngăn cổ họng la lớn: “Ai — Nhị ca, trở về ăn cơm  –” Quan Đồ Tô âm thầm cười nói, giọng này nàng có thể hát opera, thông tin ở cổ đại này thật sự là cơ bản dựa vào rống. Tang Lạc liền hô vài tiếng, cũng mặc kệ nghe thấy hay không, lại lập tức trở về ngồi xuống. Người một nhà để ngồi xong, Lâm thị trước múc cho Đồ Tô một chén đặc một chút, tiếp theo mới múc cho những người khác.

Quan Đồ Tô dùng chiếc đũa chọn vài cái, cúi đầu uống lên.

Đợi đến khi mọi người sắp cơm nước xong, Quan Văn (Quan Đồ Tô mới biết được) đã trở lại.

“Con lại đi chỗ nào lỗ mãng đi?” Lâm thị sắc mặt giận dữ.

“Đi bẫy chim.” Nói xong hắn cầm lồng sắt trong tay để trên mặt đất, ngồi ở bên cạnh bàn, bưng lên canh giữ lại cho hắn ăn, lang thôn hổ yết ăn.

Người một nhà cơm nước xong, Lâm thị châm ngọn đèn lờ mờ, ngồi may vá quần áo. Quan Văn thừa dịp sáng ở bên cạnh đọc một cuốn sách nát, Quan Mao (Quan lão nhân đặc biệt thích Quan Vũ, cho rằng lông chim không phân biệt nhà nào, mới có tên này) ngồi không được, ở trong phòng đi tới đi lui, uốn éo nửa ngày, lại nhìn trộm quan sát một hồi mới ngốc ngốc về phía Lâm thị xin chỉ thị nói: “Nương, con đi chơi một lát được không?”

“Cảnh tối lửa tắt đèn có gì hay mà chơi, con tính tình nóng nảy, một lời bất hòa là muốn cùng người ta đánh nhau, ở nhà ngoan ngoãn ngốc đi.” Quan Mao bất đắc dĩ, vẻ mặt đau khổ đành phải một lần nữa ngồi xuống. Tang Lạc hé ra cái miệng líu ríu nói không ngừng. Quan Văn một bên đọc sách một bên lưu ý động tĩnh bên ngoài.

Một lát sau, chợt nghe thấy ngoài nhà có thanh âm sắc nhọn của phụ nhân đang khắp nơi chửi rủa: “Người nào trời đánh chết đào cạm bẫy đào từ trên đường đến đây, ai làm việc này tương lai sinh con không…” Mặt sau là liên tiếp những câu chửi mắng cấp thấp chỉ có ở nông thôn. Quan Đồ Tô mặt nhăn nhíu, đã thật nhiều năm nàng không nghe loại chửi mắng này. Lâm thị cũng nhanh cau mày, nhân cơ hội dạy bảo hai cái nữ nhi: “Các con về sau đều nhớ kỹ, trăm ngàn đừng ỷ vào miệng lợi hại liền cùng loại phụ nhân lỗ mãng này mắng nhau, các nàng là phụ nhân lời gì cũng mắng ra được.” Đồ Tô làm bộ thực nhu thuận cúi đầu không nói, Tang Lạc không cho là đúng bĩu môi cũng không nói tiếp.

Tiếng mắng dần dần xa, phụ nhân này hiển nhiên là ở xung quanh thôn mắng. Cùng tiếng mắng còn có tiếng chó sủa liên tiếp.

“Hừ, xứng đáng, ai khiến nhà bọn họ không có một người tốt. Đem cạm bẫy đào đến trong nhà nàng mới tốt đâu.” Tang Lạc vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa.

“Tỷ nói có đúng không?” Tang Lạc rất muốn có người cùng mình chia sẻ. Ánh mắt của nàng dừng ở trên người Quan Đồ Tô, nhưng hôm nay Đồ Tô vẫn hiền lành chất phác, làm cho nàng có chút kỳ quái.

“Tỷ, tỷ rốt cuộc sao vậy? Có phải bị hỏng đâu hay không?” Quan Tang Lạc vẻ mặt lo lắng. Nàng này vừa hỏi, ánh mắt của ba người khác cũng tập trung đến trên người nàng, đều là vẻ mặt lo lắng, bởi vì trước kia Quan Đồ Tô cũng cùng Tang Lạc không có gì khác nhau, mồm miệng chanh chua. Trong nhà suốt ngày tràn ngập tiếng của hai tỷ muội. Hiện tại vừa thấy Quan Đồ Tô khác thường như vậy, bọn họ có thể nào không lo lắng?

“Ách, không có việc gì, chỉ là đầu óc có lúc có chút hồ đồ. Kia gì, ta đi nằm.” Nói xong, ở trong ánh mắt lo lắng của mọi người nàng đứng dậy về phòng nằm trên giường.

Nàng vừa rời đi, những người khác trong phòng lại bắt đầu nhỏ giọng nghị luận.

“Nương, con cảm thấy Đồ Tô có chút không thích hợp, chúng ta có cần lại mời đại phu nhìn xem?” Quan Văn trước hết ra tiếng.

“Không có a, ta cảm thấy cùng trước kia giống nhau a.” Quan Mao thần kinh có vẻ thô, nhất thời không cảm thấy có cái gì khác thường.

“Ngày mai đi mời Cổ đại phu đến xem.” Lâm thị cuối cùng giải quyết dứt khoát.



Quan Đồ Tô chui ở trong chăn, trong đầu còn đang quay cuồng không ngừng. Hiện tại, tình huống người trong nhà, nàng cơ bản thăm dò, mình vẫn kêu là Quan Đồ Tô cũng không cần lo lắng cải danh đổi họ. Nhưng là, năng lực thích ứng của nàng tuy mạnh cũng cần hầm thêm một đoạn thời gian.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

vương phi đa tài nghệ
Vạn Cổ Thần Đế
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Qua Chi Nông Nữ Có Độc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook