Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 23: Trục xuất sư môn

Nhất Tùng Âm

25/04/2021

Chuyển ngữ: Trầm Yên

...........................................................

Mỗi khi Thẩm Cố Dung cảm thấy y đã đủ mất mặt lắm rồi, sẽ luôn xảy ra chuyện gì đó khiến y càng mất mặt hơn, đánh cho y không kịp trở tay.

Xấu hổ.

Khắp phi lư chưa từng xấu hổ đến vậy, ngay cả Ngu Tinh Hà ngày thường hoạt bát sôi nổi giờ ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Tam Thủy vẫn cung kính nói: "Mấy ngày trước đệ tử nhận lệnh của Chưởng giáo, tiện đường mang theo linh dược sư thúc đã nghiên cứu chế tạo xong từ Nhàn Vân Thành về, trên đường vướng việc truy lùng thủy quỷ Động Đình nên đến trễ một ngày, mong sư tôn trách phạt."

Thẩm Cố Dung nói ngươi cút.

Mục Trích rũ mắt nhìn y một cái, không hé răng.

Bên chân Thẩm Cố Dung là bánh gạo nếp y làm rơi, vừa rồi y còn lăn lộn tưng bừng, trên lông tơ ở má dính một hạt mè, dáng vẻ ngây thơ chất phác, cùng Thánh quân thanh lãnh trong hiểu biết của bọn họ hoàn toàn bất đồng.

Vẻ mặt y tràn đầy vẻ sống không còn gì luyến tiếc, chỉ muốn nhảy khỏi cửa sổ, đâm đầu xuống hồ chết quách đi cho xong.

Đám người Tru Tà phản ứng đầu tiên, vội tiến lên đỡ lấy thân thể lung lay sắp đổ của Ôn Lưu Băng: "Đại nhân ơi, đại nhân à, kia chỉ là một con linh sủng, ngài nhận sai rồi! Chúng ta vẫn nên rời thuyền trước đi!"

Ôn Lưu Băng đầu nặng chân nhẹ, tư duy đã không thể xê dịch.

Hiện tại hắn chỉ một lòng một dạ muốn theo sư tôn cùng rời thuyền, thuận tiện tìm một chỗ thanh lọc dạ dày, căn bản không còn dư đầu óc quan tâm tới chuyện khác.

Ví dụ như là vì sao sư tôn hắn lại biến thành một con phượng hoàng.

"Không quan trọng." Ôn Lưu Băng mơ màng hồ đồ suy nghĩ: "Bất kể sư tôn làm gì cũng đều có đạo lý của người, ta làm đệ tử không nên tự tiện xen vào."

Hắn phất tay ngăn Tru Tà nâng mình dậy, hơi ngẩng đầu nói với Thẩm Cố Dung: "Sư tôn?"

Thẩm Cố Dung suýt nghiến vỡ răng, trong lòng hận không thể trục xuất hắn khỏi sư môn, nhưng bên ngoài lại là dáng vẻ ngây thơ vô tri, nghiêng đầu ngoan ngoãn "chíp" một tiếng.

Nhìn không khác gì một con linh sủng chưa khai mở linh trí.

Muốn ứng phó với tình cảnh xấu hổ này, chỉ có thể giả ngu, cho bọn họ ảo giác "Đóa hoa cao lãnh Thẩm Phụng Tuyết sao lại có dáng vẻ như thế này", lấy cớ này thoát khỏi vòng vây.

Tru Tà lại khuyên: "Đại nhân ơi, ngài thật là hồ đồ......"

Ôn Lưu Băng đột nhiên quay lại, con ngươi sắc bén nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: "Ta dù có hồ đồ, cũng không đến nỗi nhận sai sư tôn."

Tru Tà kia ngẩn ra, liếc nhau với đồng bọn.

Đúng vậy, Tru Tà từ khi thành lập đến giờ cũng chỉ ngắn ngủi hai mươi năm, Ôn Lưu Băng từ một tu sĩ Kim Đan Kỳ nhỏ bé không đáng để vào mắt năm đó, một đường dựa vào thủ đoạn thiết huyết trở thành thống lĩnh của vô số Tru Tà khắp Cửu châu Tam giới.

Những năm gần đây hắn làm việc quyết đoán chưa bao giờ mắc sai lầm, huống chi chuyện hồ đồ nhận sai sư tôn này.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, lại nhìn tiểu phượng hoàng đầy mặt ngây thơ đang nghiêng đầu mổ mổ bên kia, thống khổ giãy giụa hồi lâu, vẫn không cách nào liên hệ chú chim béo ú mổ điểm tâm đến mặt dính đầy hạt mè này với Thẩm Thánh quân cao lãnh tôn quý.

"Vâng! Bái kiến Thánh quân!"

Thẩm Cố Dung: "......."

Các ngươi cút!!!

Thẩm Cố Dung ban đầu cho rằng có thể lộn xộn cho qua, hiện tại thì hay rồi, càng nhiều người tin.

Ly Tác và Ngu Tinh Hà hoảng sợ mở lớn đôi mắt, không thể tin nổi mà nhìn y, vẻ mặt kia so với thấy quỷ còn đáng sợ hơn.

Đôi môi tái nhợt của Ly Tác nhẹ run: "Đây..... Thánh quân? Không, không có khả năng......"

Hắn phủ nhận theo bản năng, nhưng rất nhanh hoàn hồn lại, sự tin tưởng với Ôn Lưu Băng khiến hắn gần như không thể tự hỏi tiếp, nhanh chóng hành lễ với Thẩm Cố Dung.

Thẩm Cố Dung: "......"

Trường hợp này gần như không vãn hồi lại được.

Toàn bộ phi lư trở nên yên ắng, mỗi người một tâm tư khác nhau, trong lòng sóng gió mãnh liệt, trên mặt lại không mảy may lộ ra điều gì.

Thẩm Cố Dung hít sâu một hơi, dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người thong thả nhảy tới song cửa sổ.

"Chíp!"

[ Ta chết trước một bước! ]

Mục Trích: "......"

Y trực tiếp vẫy cánh thả người nhảy xuống hồ, Mục Trích vội vàng đỡ lấy y.

Nhưng Thẩm Cố Dung mới vừa nhảy lên, thuyền hoa đột nhiên cập bờ, cửa sổ trên lầu hai lướt qua một nhánh cây ven sông, "Rầm" một tiếng đóng lại.

Đầu Thẩm Cố Dung đập lên song cửa sổ, cơ thể bắn ngược trở về, nảy trên mặt đất hai cái, rơi vào lòng bàn tay Mục Trích.

Bất động.

Mục Trích: "......."

Mọi người: "......."

Trong lòng Thẩm Cố Dung rối loạn như hồng thủy vỡ đê, lập tức nhắm mắt giả chết.

[ Thiên Đạo bất công quá! Bất công quá! Ai tới đây một đao giết chết ta đi?! Bổ một tia sét xuống đánh chết ta cũng được a a a! ]

[ Con thủy quỷ kia đâu? Mau tới, tới đây ăn ta đi! ]

[ Thẩm Phụng Tuyết, một đời anh danh của ngươi, hủy trong một sớm rồi...... ]

Mục Trích: "......"

Đám Tru Tà hoảng sợ, lòng tin "con chim này đúng là Thánh quân" lại lần nữa tán loạn.

Ôn Lưu Băng bước nhanh tiến lên, hung hăng đập cái bàn, lực đạo lớn đến mức Thẩm Cố Dung đang nằm giả chết cũng bị hắn đập cho nảy lên.

Ôn Lưu Băng lạnh lùng nói: "Làm càn! Là ai dám ám toán sư tôn của ta?!"

Thẩm Cố Dung: "......"

Chữ "cút" này ta đã nói nhiều đến mệt rồi.

Đại khái là thấy Thẩm Cố Dung quá mức đau thương thê thảm, Mục Trích vẫn luôn không hé răng rốt cuộc nhìn không nổi.

Hắn yên lặng thở dài một hơi, nhẹ nhàng ôm Thẩm Cố Dung vào lòng bàn tay, nói với Ôn Lưu Băng: "Đại sư huynh, ngài nhận nhầm rồi, đây cũng không phải sư tôn."

Ôn Lưu Băng ngẩn ra, cúi đầu lạnh lùng nhìn hắn: "Ngươi dám nghi ngờ sư huynh?"

Thẩm Cố Dung lặng lẽ hét chói tai: "Ngươi con mẹ nó còn dám mạo phạm sư tôn đấy!"

"Mục Trích không dám, chỉ là ăn ngay nói thật." Mục Trích không kiêu ngạo không siểm nịnh: "Trước khi đệ và sư huynh xuống núi sư tôn đã bế quan, mọi người trên Ly Nhân Phong đều biết."

Ôn Lưu Băng ngẩn ra, nhìn về phía Ly Tác.

Ly Tác không biết đoán ra điều gì, cũng hiểu dù linh thú này có thật sự là Thẩm Thánh quân đi chăng nữa, thì cũng không thể tuyên bố thẳng thừng trước mặt công chúng, Ly Nhân Phong mười năm nay thuận buồm xuôi gió đều liên quan tới vị Thẩm Thánh quân này.

Nếu bị người ta biết được Thẩm Thánh quân có dáng vẻ này, không biết sẽ xảy ra đại loạn gì.

"Đúng vậy." Ly Tác nói: "Linh thú này Mục Trích nuôi đã lâu, không hẳn là Thánh quân."

Ôn Lưu Băng lúc này mới hơi ngờ vực, hắn giơ tay, lần nữa biến ra một con linh điệp tựa như đệ tử khế, lần này nó vẫn chuẩn xác không nhầm mà dừng trên người con tiểu phượng hoàng kia.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên .vip

Suy nghĩ của Ôn Lưu Băng thong thả dừng lại, ngẩn ra nửa ngày không biết nên phản ứng thế nào.

Thẩm Cố Dung: "......"

Hy vọng đột nhiên xuất hiện, Thẩm Cố Dung được sủng mà sợ.

Nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt đám người Tru Tà, Mục Trích lại nói: "Linh thú này là sư tôn đưa cho ta trước khi bế quan, hẳn là lo cho ta tu vi thấp, nên để nó bảo vệ ta trong trường hợp bất trắc."

Một Tru Tà nhỏ giọng nói: "Chẳng lẽ con chim nhỏ này là linh thú bản mạng của Thẩm Thánh quân?"

Cho nên đệ tử khế mới có thể tìm được nó.

Ly Tác cuối cùng cũng tìm được lời giải thích hợp lý, vội nói: "Đúng vậy."

Thẩm Cố Dung nghĩ thầm, các ngươi biên soạn cũng giỏi lắm.

Có điều ta rất thích.

Thẩm Cố Dung vốn đang xấu hổ đến lạnh lẽo tay chân, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chứng kiến Mục Trích chỉ dùng dăm ba câu đã vãn hồi được hình tượng của Thẩm Phụng Tuyết, ánh mắt y nhìn Mục Trích mang theo tia sáng.

Không hổ là nam chính nhỏ.

Lời đã nói đến mức này, Tru Tà vốn không tin tưởng lắm, nghe vậy liền buông bỏ nghi ngờ.

Ôn Lưu Băng vẫn chưa từ bỏ ý định, đi đến trước bàn đơn khuỵu gối xuống đất, nhìn tiểu phượng hoàng: "Sư tôn, là người sao, là người phải không?"

Thẩm Cố Dung giãy giụa đứng lên, tức giận đập một cánh lên mặt hắn: "Nhìn sư đệ ngươi, rồi nhìn lại ngươi đi!"

Tru Tà thấy thế vội tiến lên tách Ôn Lưu Băng ra.

"Đại nhân, đại nhân à, chúng ta vẫn nên xuống thuyền hoa trước đi."

Sắc mặt Ôn Lưu Băng như giấy vàng, dưới chân lâng lâng, bị người ta vừa lôi vừa túm đỡ xuống.

Ly Tác mỗi tay ôm một bánh trôi, vội vàng theo họ xuống thuyền.

Trên đường về khách điếm, Ngu Tinh Hà nhìn cục tròn nho nhỏ trong vạt áo Mục Trích, sợ hãi nói: "Linh thú này là sư tôn thật sao?"

Mục Trích liếc hắn một cái: "Chỉ là linh thú bản mạng của sư tôn, trên người có linh lực của sư tôn mà thôi."

Ly Tác cũng nói: "Đúng vậy, loại lời này đừng nên nói nữa Tinh Hà."

Ngu Tinh Hà tủi thân dẩu môi, dựa vào cổ Ly Tác không dám nói nữa.

Bởi vì thủy quỷ náo loạn trên sông Tuyết Dạ, tiết Hoa Triêu bị hoãn hẳn, đám người ồn ào trên quan đạo đã tan đi, chỉ chừa lại một vùng hoa tàn hỗn loạn.

Ly Tác bế Mục Trích và Ngu Tinh Hà về khách điếm, Ôn Lưu Băng cũng đã đặt xong phòng, vừa vặn nằm ngay cách vách.

Ly Tác và mấy người Tru Tà khách khách sáo sáo hàn huyên vài câu, dẫn hai người trở về phòng.

Thẩm Cố Dung cả người mệt mỏi, tựa như vừa trải qua một kiếp nạn sinh tử, héo úa làm ổ trong lòng Mục Trích ngủ.

Vừa về đến phòng, Ly Tác lập tức đóng cửa, nghĩ nghĩ rồi bày thêm một kết giới.

Hắn quay người, ngồi xuống đối diện Mục Trích và Ngu Tinh Hà, dặn dò: "Chuyện hôm nay không được tiết lộ nửa chữ với người khác, nhớ kỹ chưa?"

Ngu Tinh Hà ngoan ngoãn gật đầu.

Mục Trích yên lặng một lúc mới gật đầu: "Vâng."

Ly Tác biết hai đứa nhỏ luôn nghe lời, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi, hắn sờ đầu hai người, khen ngợi: "Ngoan lắm."

Ly Tác lại ngồi với bọn họ một lúc, lát sau bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, hắn mới đứng dậy nói với Mục Trích: "Mục Trích, đệ có thể cho sư huynh mượn linh thú trong lòng một lúc không?"

Mục Trích theo bản năng bảo vệ Thẩm Cố Dung trong lòng, nhưng loại bản năng này chỉ xuất hiện trong chớp mắt, đã bị lý trí thu hồi lại.

Hắn mờ mịt nhìn Ly Tác, lúc này mới nhớ ra tiểu phượng hoàng trong lòng hắn không phải linh thú không rõ ràng nào, mà chính là sư tôn hắn luôn tránh như rắn rết.

Dù là linh thú, hay là sư tôn, tất cả đều không thuộc về hắn.

Ngón tay Mục Trích hơi run lên, cưỡng ép ôm Thẩm Cố Dung trong lòng mình ra, yên lặng đặt vào lòng bàn tay Ly Tác.

Ly Tác cười dịu dàng với hắn: "Ngoan lắm, ngày mai sư huynh dẫn các đệ đi ăn hồ lô ngào đường."

Mục Trích miễn cưỡng tươi cười, không nói chuyện.

Ngu Tinh Hà vốn đang đút cho Tuyết Mãn Trang ăn, thấy thế vội vàng đỡ nó tới, nhón chân đưa cho Ly Tác, đôi mắt sáng lấp lánh: "Sư huynh, linh thú của đệ cũng có thể cho sư huynh mượn!"

Ly Tác bật cười, thấy hắn đầy mặt chờ mong, cũng nhận lấy Tuyết Mãn Trang.

"Nghỉ ngơi sớm chút." Ly Tác dặn dò bọn họ xong, mỗi tay ôm một cục lông đỏ trở về phòng bên cạnh.

Trong phòng, Ôn Lưu Băng đã chờ một lúc lâu, nhìn thấy Ly Tác về lập tức tiến lên, chuẩn xác không lỗi lầm nhận lấy Thẩm Cố Dung.

Khi hắn xuống thuyền lại trở thành một hảo hán, đả tọa điều tức một lát là khôi phục, thần trí hồ đồ mơ màng trên thuyền hoa cũng nháy mắt thanh tỉnh.

Ôn Lưu Băng lấy một cái đệm tơ lụa mềm trong túi trữ vật ra, cung cung kính kính đặt Thẩm Cố Dung lên trên.

Thẩm Cố Dung ngủ say tít mù, bị lăn qua lộn lại cũng không tỉnh, y dựa trên đệm mềm, mềm mại chíp vài tiếng, tiếp tục vùi đầu ngủ say.

Ôn Lưu Băng khom gối nhìn y một lúc lâu, mới quay đầu nhìn về phía Ly Tác, nhíu mày ghét bỏ nói: "Thứ xấu xí trong tay ngươi là cái gì?"

Ly Tác: "......."

Ly Tác nhìn Tuyết Mãn Trang, lại nhìn Thẩm Cố Dung gần như được khắc ra từ cùng khuôn với hắn, thầm nghĩ chẳng lẽ sư tôn ngươi không xấu sao?

"Tám phần..... là đầu sỏ gây tội biến Thánh quân thành dáng vẻ hiện tại này, ta cũng không thể nào xác định."

Ly Tác ôm Tuyết Mãn Trang đầy mặt ngây thơ đi qua, chần chờ nói: "Mấy ngày trước Thiếu chủ Yêu tộc Tuyết Mãn Trang đến tìm Thánh quân luận bàn giao đấu, sau khi bị Thánh quân đánh lui liền không còn bóng dáng. Sau đó Thánh quân bế quan, Mục Trích nhặt được linh thú kia, chúng ta xuống núi lại mua được tiểu phượng hoàng bán rẻ này ở Hoa Điểu Các."

Hắn một năm một mười trần thuật sự việc trong nhiều ngày nay cho Ôn Lưu Băng.



Ôn Lưu Băng lạnh lùng nhìn chằm chằm Tuyết Mãn Trang: "Hắn chính là Yêu tộc Tuyết Mãn Trang, mấy năm trước ta đã nhìn thấy nguyên thân của hắn, giữa mày có một vệt trắng."

Tuy rằng đã đoán được trước, nhưng Ly Tác vẫn bị hoảng sợ, hắn nhìn chằm chằm Tuyết Mãn Trang trong lòng bàn tay, cầm cũng không được mà ném cũng không xong, cứ cảm thấy như đang cầm một củ khoai lang phỏng trong lòng bàn tay.

Ôn Lưu Băng đi lên trước, vô cùng không nể mặt mà xách một cánh nhỏ của Tuyết Mãn Trang lắc lắc.

Tuyết Mãn Trang bị lắc đến ngu người, nhận thấy nam nhân trước mắt có sát ý với mình, sợ tới mức chíp chíp kêu lên.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên .vip

Ôn Lưu Băng tùy tiện xem xét, nhíu mày nói: "Hắn hẳn là bị lửa phượng hoàng của mình phản phệ đánh về kỳ con non."

Ly Tác cái hiểu cái không, tầm mắt đặt trên Thẩm Cố Dung nằm hình chữ X trên đệm mềm, ánh mắt lập lòe: "Vậy...... Thánh quân......."

Trước đó Hề Cô Hành hỏi hắn có thấy con chim nhỏ màu đỏ nào không, Ly Tác đã đoán được mang máng, nhưng không thể ngờ tới —— đường đường là Thánh quân Ly Nhân Phong lại bị Yêu tộc đồng hóa thành yêu, loại chuyện này dù thoại bản đại nghịch bất đạo nhất Tam giới cũng không dám viết ra.

Nhớ lại hành vi cử chỉ của chim ú nho nhỏ mấy ngày nay, nếu là linh thú bình thường hành động như vậy, Ly Tác sẽ cảm thấy ngây thơ chất phác, khiến người ta sinh lòng trìu mến, nhưng đặt vào Thẩm Cố Dung........

Ly Tác đột nhiên rùng mình, khóe môi rất muốn cong lên.

"Không được, không thể cười." Ly Tác siết chặt lòng bàn tay, dùng hết sức lực cuối cùng ngăn cản khóe môi của mình: "Tuyết Mãn Trang bị đánh về kỳ con non, Thánh quân bị đồng hóa chắc cũng không có thần trí, mọi chuyện chỉ đổ thừa cho Tuyết Mãn Trang, Thánh quân vẫn chưa......"

Phụt.

Ôn Lưu Băng không để ý đến sự khác thường của Ly Tác, còn đang nói: "Trong cơ thể sư tôn có linh lực phượng hoàng, bị Yêu tộc đồng hóa thành hình dạng yêu. Hiện tại Tuyết Mãn Trang căn bản không thể nào dùng linh lực, không thể rút linh lực ra, chỉ có thể về Ly Nhân Phong tìm Ngũ sư bá, xem hắn có biện pháp nào không."

Ly Tác mạnh mẽ nhịn cười, hỏi: "Ngũ sư thúc? Không phải ngài ấy đang bế quan sao?"

"Ngủ đông thôi." Ôn Lưu Băng ghét bỏ tiện tay vứt Tuyết Mãn Trang cho Ly Tác, thuận miệng nói: "Hiện tại đã đầu xuân, hắn nên tỉnh rồi."

Ly Tác vươn tay tiếp được Tuyết Mãn Trang, Tuyết Mãn Trang tủi thân kêu chíp chíp, nước mắt lưng tròng cọ lòng bàn tay Ly Tác.

Ly Tác lại run lên, trong lòng vừa sởn tóc gáy vừa run sợ vuốt ve đầu Tuyết Mãn Trang.

Có thể vuốt ve cái đầu tôn quý của Thiếu chủ Yêu tộc đã là chuyện cả đời này Ly Tác chưa từng nghĩ tới.

Ly Tác xoa đến hăng say.

Ôn Lưu Băng không đại nghịch bất đạo như Ly Tác, kể cả khi Thẩm Cố Dung biến thành dáng vẻ mềm mại thế này, hắn vẫn tôn kính như cũ, trong lòng không có lấy nửa phần bất kính hay cười nhạo.

Tuyết Mãn Trang bị sờ đến phiền, giãy giụa bay từ lòng bàn tay Ly Tác ra, đáp xuống bên cạnh Thẩm Cố Dung.

Ôn Lưu Băng đang ngồi trên giường chờ Thẩm Cố Dung tỉnh, lạnh lùng nhìn Tuyết Mãn Trang một cái, hai mắt phủ kín bốn chữ —— "Phượng hoàng kho tàu"

Tiểu phượng hoàng sợ tới phát run, theo bản năng tìm kiếm sự an toàn mà dựa sát vào Thẩm Cố Dung.

"Chíp chíp!"

[ Phụng Tuyết! Mỹ nhân! Cứu mạng! ]

Tuyết Mãn Trang kêu quá mức bén nhọn thảm thiết, trực tiếp đánh thức Thẩm Cố Dung sét đánh cũng không tỉnh.

Y còn chưa mở mắt đã mê mê hoặc hoặc nhấc cánh lên, một quạt trực tiếp quạt Tuyết Mãn Trang xuống.

Tuyết Mãn Trang "Chípppp" một tiếng, trực tiếp lăn tới một bên.

Ôn Lưu Băng cũng không thèm nhìn hắn, thấy Thẩm Cố Dung tỉnh, gật đầu nói: "Sư tôn."

Thẩm Cố Dung duỗi cánh dụi mắt một chút, nghe câu này liền mờ mịt ngẩng đầu.

Gương mặt tuấn tú phóng đại gấp mấy lần của Ôn Lưu Băng trực tiếp hiện ra trước mặt y, dọa Thẩm Cố Dung sợ đến suýt xù lông.

Y vẫy một cánh nhào qua, Ôn Lưu Băng đành phải lui về sau nửa bước, cung kính gật đầu: "Tam Thủy biết sai."

Thẩm Cố Dung nhảy dựng lên, chíp chíp chíp với hắn.

[ Đừng có gọi ta là sư tôn, ngươi bị trục xuất khỏi sư môn! ]

Ôn Lưu Băng chỉ lo lý giải ý tứ của sư tôn mình: "Sư tôn muốn nói 'không đáng lo ngại', phải không?"

Thẩm Cố Dung: "......"

Đại đồ đệ này của y, đầu óc tám phần không sử dụng được.

Thẩm Cố Dung nhảy nhót một hồi, lúc này mới phát hiện ra Ôn Lưu Băng hình như đã chắc chắn con chim ú na ú nần này chính là Thẩm Phụng Tuyết.

Nghĩ đến đây, Thẩm Cố Dung lập tức giả chết.

Cũng may hiện tại trong phòng chỉ còn lại hai người Ly Tác và Ôn Lưu Băng, nếu lại xảy ra trường hợp như vừa rồi, Thẩm Cố Dung ắt hẳn sẽ giận dữ và xấu hổ chết mất.

Y không ngờ một ngày da mặt dày của mình không những không dùng được, còn trực tiếp bị đục thủng mấy lỗ.

Ôn Lưu Băng lại hỏi vài câu, thấy Thẩm Cố Dung vẫn không trả lời, đành phải im miệng.

Ly Tác ở một bên nói: "Có lẽ Thánh quân mệt mỏi."

Ôn Lưu Băng gật đầu, không chút khách sáo nâng đệm mềm lên, nói: "Ừ, ta dẫn ngài về chỗ mình nghỉ ngơi."

Ly Tác hơi sửng sốt, vội gọi hắn lại: "Tam Thủy sư huynh."

Ôn Lưu Băng quay đầu lại: "Gì?"

Ly Tác nói: "Thánh quân hiện tại vẫn là linh thú trên danh nghĩa của Mục Trích sư đệ, huynh....."

Ôn Lưu Băng nhíu mày: "Thủy quỷ Động Đình còn chưa thu phục được, bộ dạng này của sư tôn rất dễ gặp nguy hiểm, bằng tu vi của tiểu tử kia có khả năng làm được gì?"

Ly Tác có chút khó xử.

Ôn Lưu Băng tiện tay vứt cho Ly Tác một cái túi trữ vật, nói: "Đưa cái này cho Mục Trích, đồ vật bên trong tùy nó chọn."

Dứt lời, hắn liền mang theo Thẩm Cố Dung nghênh ngang mà đi.

Ly Tác: "......"

Thẩm Cố Dung bị Ôn Lưu Băng mang đi, vốn đang mắng mỏ ầm ĩ, nhưng vừa đến chỗ ở của Ôn Lưu Băng lập tức không dám hé răng.

Ôn Lưu Băng là thống lĩnh Tru Tà, giàu nứt đố đổ vách, vậy mà dùng linh thạch xây dựng một Tụ Linh Trận ngay tại khách điếm, cung kính thả Thẩm Cố Dung vào.

Thẩm Cố Dung từ sau khi xuyên đến thân xác này của Thẩm Phụng Tuyết, vẫn luôn cảm thấy linh mạch khô cằn như giếng cạn, cả người không được tự nhiên, đây vẫn là lần đầu tiên y cảm nhận được linh lực cuồn cuộn như đại dương mênh mông sóng trào.

Vô số linh lực như cam lộ từng chút lấp đầy linh mạch khô cạn của y, linh lực chậm rãi chuyển động kia bị kéo tới trong giây lát, nhanh chóng vận chuyển theo nguyên đan.

Loại cảm giác này vậy mà nhẹ nhàng vui vẻ hơn nhiều so với hấp thu linh lực phượng hoàng.

Thẩm Cố Dung lập tức bái phục dưới Tụ Linh Trận, thoải mái dễ chịu trở mình trên đệm mềm, hưởng thụ cảm giác linh lực cọ rửa trong cơ thể.

Ôn Lưu Băng ngồi đả tọa ở mép giường, một phù chú chậm rãi sáng lên giữa hai đầu lông mày.

Đêm khuya tĩnh lặng.

Thẩm Cố Dung không biết ngủ từ bao giờ, khi có ý thức liền cảm giác thân thể đang khẽ đong đưa, chân không chỗ đặt, tựa như đang lênh đênh trên mặt nước.

Y nghi hoặc mở mắt, nhìn quanh khắp nơi.

Không biết vì sao, hiện tại y lại đang ở trên thuyền con tại sông Tuyết Dạ, xung quanh một vùng sương trắng mênh mang, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy thuyền bè san sát nhau đằng xa.

Thẩm Cố Dung nghiêng đầu, lúc này mới bất giác phát hiện mình đang trong hình người.

"Ta đang nằm mơ sao?"

Nghĩ vậy, Thẩm Cố Dung véo mạnh mình một cái.

Ồ, không đau thật, quả nhiên đang nằm mơ.

Nhưng ở trong mộng mà y vẫn biết rõ mình đang nằm mơ sao?

Thẩm Cố Dung còn đang nghi hoặc, đột nhiên nghe thấy cách đó không xa vang lên một tiếng kêu thảm thiết.

Trong khung cảnh yên tĩnh, tiếng kêu thảm thiết kia cực kỳ chói tai, tựa như tiếng gào rống thê lương trên đường xuống Hoàng Tuyền, khiến Thẩm Cố Dung run run theo bản năng.

Âm thanh kia bỗng im bặt, sau đó là một tiếng rơi xuống nước, sóng gợn nhộn nhạo, đẩy con thuyền của Thẩm Cố Dung nghiêng ngả đến hơi hoảng.

Tư duy Thẩm Cố Dung cực kỳ phong phú, chỉ bằng hai tiếng hét y đã tự động tưởng tượng ra thoại bản giết người vứt xác, tự dọa sợ chính mình.

Y muốn chèo thuyền tới bờ, có điều rất nhanh lại nhớ ra mình đang nằm mơ.

Tất cả đều là giả, trốn tránh cũng không có ý nghĩa gì, dù sao cuối cũng vẫn sẽ tỉnh.

Thẩm Cố Dung ngồi xếp bằng trên đầu thuyền chờ tỉnh giấc, nhưng càng chờ càng cảm thấy không đúng lắm.

Tiếng kêu thảm thiết kia không cách hắn quá xa, sóng gợn một lúc lâu mới tới bên hắn, nhưng không lâu sau, tiếng kêu thảm thiết thứ hai liền vang lên.

Tiếp theo là tiếng thứ ba, thứ tư.

Ngay khi âm thanh đó ngày càng lớn hơn, khoảng cách sóng gợn cùng tiếng rơi xuống nước cũng cách thuyền Thẩm Cố Dung ngày một gần.

Thật giống như...... Có người đang tới gần y.

Thẩm Cố Dung lúc này cũng không quan tâm đây là mơ hay không mơ, y muốn chạy trốn theo bản năng, nhưng tìm khắp thuyền không thấy chiếc mái chèo nào, y đành phải vươn tay khua loạn trên mặt nước.

Khua một lúc lâu, con thuyền vẫn không động đậy.

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung mệt mỏi, mệt mỏi, từ bỏ.

Đúng lúc này, lại một tiếng kêu thảm thiết nữa vang lên.

Nhưng lần này không giống như trước, bởi sau âm thanh rơi xuống nước kia, một giọng nói âm u trầm lắng đột nhiên vang lên.

"Một đôi mắt."

"Ta chỉ muốn một đôi mắt."

"Tìm đâu cũng không thấy......"

Thẩm Cố Dung: "......."

Nếu hiện tại Thẩm Cố Dung vẫn là bộ dạng phượng hoàng, chắc chắn lông tơ trên người đã dựng hết lên.

Y nghe ra được tiếng nói này đúng là của con thủy quỷ y thấy ở ảnh phản chiếu trong nước.

Thẩm Cố Dung suýt nữa tắt thở, khát vọng sống khiến y giãy giụa muốn nhảy xuống, nhưng lý trí kéo y lại trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.

Thủy quỷ.......

Không phải ở trong nước càng dễ bị nó bắt được hơn hay sao?

Lại một tiếng kêu thảm thiết gần trong gang tấc, thủy quỷ buồn bã nói: "Đôi mắt này ta cũng không dùng được."

Thẩm Cố Dung: "......."

Thủy quỷ này tóm nhiều người như vậy, chẳng lẽ muốn đào hết mắt của bọn họ ra thử xem mình có sử dụng được hay không sao?

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên .vip

Thẩm Cố Dung đột nhiên sởn tóc gáy, càng nghĩ càng lạnh lòng.

Y sững người tại chỗ, trong lúc đang tuyệt vọng, thuyền của y đột nhiên hơi chìm xuống, nước sông chậm rãi tràn vào, thấm ướt gấu quần của Thẩm Cố Dung.

—— giống như có ai đang bấu chặt mạn thuyền.

Thẩm Cố Dung suýt nữa nhảy lên, đột nhiên quay đầu, chợt thấy được một người đang đứng ở đuôi thuyền y.

Là Mục Trích.

Thẩm Cố Dung: "???"

Mục Trích không biết từ đâu xuất hiện, hắn mờ mịt đứng kia, tựa hồ không biết rõ đây là nơi nào.

Mục Trích mê man nhìn y, đại khái do lòng còn sợ hãi, theo bản năng lui về sau một bước.

Đồng tử Thẩm Cố Dung co rụt lại, bước nhanh tiến lên giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của Mục Trích, kéo cả người hắn vào lòng.

Hai mắt Mục Trích mở lớn, hoảng sợ nhìn y.

Thẩm Cố Dung hít sâu một hơi, tuy rằng không biết vì sao Mục Trích lại xuất hiện ở chỗ này, nhưng có người quen thuộc ở bên cạnh, ít nhất cũng khiến y không còn sợ hãi như trước.

Thẩm Cố Dung ra vẻ bình tĩnh nói: "Chú ý chút."

Mục Trích đờ người, hàm hồ gật đầu.

Thủy quỷ kia vẫn đang đào mắt, âm thanh ngày càng gần hơn.

Mục Trích vô cùng thông minh, cũng từ tiếng thủy quỷ nói mà biết bọn họ sắp gặp phải chuyện gì.

Y run người, lòng tràn đầy sợ hãi, đang muốn tới bên cạnh Thẩm Cố Dung tìm kiếm cảm giác an toàn, liền nghe được âm thanh trong thức hải của Thẩm Cố Dung.

[ A A A! Mẫu thân! Con muốn về nhà! ]

[ Đừng giết ta đừng giết ta! Ta chỉ là một người mù, ngươi có đào mắt ta ra lắp lên mắt mình cũng không nhìn thấy gì đâu! ]



[ Sợ sợ sợ sợ ]

Mục Trích: "......"

Mục Trích đột nhiên không sợ hãi nữa.

Tại hoàn cảnh quỷ dị không rõ sống chết, Mục Trích thế nhưng lại muốn cười thành tiếng.

Liếc thấy tay sư tôn trong tay áo hơi run lên, nhưng trên mặt vẫn là dáng vẻ thanh lãnh tự phụ, Mục Trích mấp máy môi, thong thả nhấc tay nhỏ, nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay lạnh lẽo đang đổ mồ hôi của Thẩm Cố Dung.

Thẩm Cố Dung kinh hãi, cúi đầu liếc Mục Trích một cái, thấy khuôn mặt nhỏ của hắn tái nhợt, khom lưng nhẹ giọng nói: "Sợ sao?"

Mục Trích nghĩ thầm, rõ ràng ngươi còn sợ hơn.

Thẩm Cố Dung nắm lấy tay hắn, kéo hắn tới bên mình an ủi: "Đừng sợ, có sư tôn ở đây."

Mục Trích hơi ngẩng đầu, lần đầu tiến nhìn rõ ràng người đã sợ tới mức môi trắng bệch vẫn kiên cường gắng gượng an ủi người khác.

Không biết vì sao, tất cả oán hận khúc mắc của Mục Trích với Thẩm Phụng Tuyết trong nháy mắt đều tan thành mây khói.

Hai tay hắn ôm cánh tay Thẩm Cố Dung, gật đầu nói: "Vâng."

Thẩm Cố Dung cảm giác được xúc cảm trên cánh tay, đột nhiên vực dậy tinh thần.

[ Sợ cái gì! Ngươi chính là Thẩm Thánh quân, Người đứng đầu Tam giới! Nếu ngay cả đứa trẻ cũng không bảo vệ được thì danh hiệu này vứt đi luôn đi. ]

Thẩm Cố Dung miên man suy nghĩ: [ Thực ra cái danh hiệu Đệ nhất Mỹ nhân Tam giới này cũng không tồi. ]

Mục Trích: "......"

Trong đầu Mục Trích tràn đầy giọng nói của sư tôn bề ngoài cao ngạo lãnh diễm, nội tâm lại yếu ớt mong manh khiến người ta vô cùng đau lòng nhà mình, rốt cuộc hắn cũng biết vì sao tất cả các sư bá trên Ly Nhân Phong đều săn sóc sư tôn hắn như vậy.

Ngay khi hai người đang ôm nhau thành một cục phát run, sương trắng mênh mang chậm rãi bay tới một thuyền gỗ cũ nát.

Thuyền gỗ kia có lẽ chưa từng được tu sửa, thân thuyền rách nát hủ bại, như là một cơn sóng nhỏ cũng có thể đánh tan.

Một nam nhân hắc y đứng ở thân thuyền, tóc dài như rong biển phủ kín toàn bộ đuôi thuyền, xõa xuống mặt nước, chậm rãi khơi lên từng đợt sóng gợn.

Đồng tử Thẩm Cố Dung co rụt, một tay ôm Mục Trích vào lòng, tay còn lại giơ lên che kín đôi mắt hắn.

Mục Trích cảm nhận được độ ấm cơ thể y, trong hoảng hốt chợt nhớ tới cảm xúc khi tiểu phượng hoàng nằm trong lòng bàn tay hắn.

Hai tròng mắt thủy quỷ trắng dã, cũng là người mù như Thẩm Cố Dung, hắn chống mái chèo thong thả phá sương mù mà đến, trên đôi tay máu tươi đầm đìa, chảy xuôi xuống theo mái chèo.

Thẩm Cố Dung mím chặt môi, chỉ sợ vừa mở miệng hồn liền bay về Tây Thiên.

Khác với Dịch Quỷ chỉ đánh chơi lúc trước, đây là một con quỷ chân chính.

Thủy quỷ chèo thuyền tới, khi đến gần đây, hắn hơi nghiêng đầu, nhíu mày nói: "Ngươi là con phượng hoàng dùng di hồn thuật kia?"

Hắn nói xong, lại tự phủ định: "Không, ngươi là tu sĩ nhân loại."

Thẩm Cố Dung trưng ra dáng vẻ lạnh mặt lạnh tim của Thẩm Phụng Tuyết, nhàn nhạt nói: "Thì sao?"

Thủy quỷ không trả lời, lại hỏi: "Ngươi là Thẩm Phụng Tuyết sao?"

Đồng tử Thẩm Cố Dung co rụt.

Diện mạo thủy quỷ quái dị, khí thế hung ác nham hiểm, nhưng nói chuyện rất hòa nhã: "Ta không muốn đối địch với tu sĩ nhân loại, nếu ngươi không phải Thẩm Phụng Tuyết, ta sẽ thả ngươi đi."

Thẩm Cố Dung: "......"

Sao Thẩm Phụng Tuyết lại có thù với con quỷ này?

Xui xẻo đến vậy?

Thẩm Cố Dung ra vẻ trấn định: "Nếu ta là Thẩm Phụng Tuyết thì thế nào?"

Thủy quỷ khẽ nhíu mày: "Nhân loại các ngươi có phải đều nói chuyện âm dương quái khí như vậy không? Hỏi ngươi cái gì thì ngươi đáp cái đấy đi, vì sao cứ thích hỏi ngược lại thế?"

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung lần đầu bị người ta nói là âm dương quái khí, tức quá đi mất.

"Nhìn không ra ta đang giả vờ cao thâm sao?! Ngươi đúng là thứ quỷ không có mắt nhìn."

Mục Trích mím môi, dựa vào lòng Thẩm Cố Dung, khóe môi không nhịn được khẽ cong lên.

Thủy quỷ có vẻ bị Ôn Lưu Băng đánh thành bóng ma tâm lý, không dám tùy tiện ra tay với tu sĩ nhân loại, hắn nói: "Ta bị nhốt ở Động Đình ba mươi năm, lưu lạc tới nông nỗi người người đòi đánh như bây giờ đều do Thẩm Phụng Tuyết ban tặng, ngươi nói xem nếu ta bắt được y thì sẽ làm gì?"

Thẩm Cố Dung: "......"

Thì ra là thế.

Thẩm Cố Dung nhàn nhạt nói: "Vậy cũng thật không khéo, tuy rằng ta họ Thẩm, nhưng tên là Cố Dung."

Nói ngắn lại, ngươi tiếp tục tìm Thẩm Phụng Tuyết đi, Thẩm Cố Dung ta cáo từ trước!

Mục Trích: "......"

Mục Trích cười ra tiếng.

Thủy quỷ: "Thẩm Cố Dung, cố khiên ưu dung, tên hay."

Thẩm Cố Dung không biết xấu hổ gật đầu: "Đúng vậy."

Mục Trích: "......"

Còn có kiểu này sao?

Thủy quỷ nói được làm được, nâng lên mái chèo gõ gõ thuyền nhỏ của Thẩm Cố Dung một chút.

Đúng lúc này, thuyền Thẩm Cố Dung lại hơi trầm xuống, một người như lửa đỏ xuất hiện trên thuyền.

Là Tuyết Mãn Trang trong hình người.

Thẩm Cố Dung: "......"

Thủy quỷ: "......"

Ngay cả thủy quỷ cũng không biết vì sao đối diện với hắn chỉ có Thẩm Cố Dung, nhưng trên con thuyền trống rỗng này lại nhiều ra hai người.

Thuyền nhỏ này chỉ chở được tối đa hai người, động tác mạnh chút có thể nghiêng đi ngay, đừng nói thêm một người trưởng thành.

Mọi người ngơ ngác.

Tuyết Mãn Trang dù biến thành người nhưng vẫn là dáng vẻ trẻ con, hắn mờ mịt nhìn xung quanh, cuối cùng tầm mắt dính chặt trên Thẩm Phụng Tuyết, ánh mắt sáng lên.

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung đột nhiên hoảng sợ, một dự cảm xấu xộc vào trong đầu.

Tuyết Mãn Trang, ngươi.... sẽ không chứ?

Tiếp theo trong nháy mắt, Tuyết Mãn Trang vui mừng phấn khởi mà kêu ra tên của y: "Phụng Tuyết! Mỹ nhân! Thích!"

Thẩm Cố Dung: "......"

Thủy quỷ: "......"

Thẩm Cố Dung trước tiên che lại miệng Tuyết Mãn Trang, nhưng vẫn chậm một bước, trơ mắt nhìn Tuyết Mãn Trang đầy mặt vui mừng gọi ra tên của y.

Thẩm Cố Dung tỏ vẻ ta xong đời rồi, thử thăm dò nhìn về phía thủy quỷ.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên .vip

Hẳn là do vừa rồi thủy quỷ dùng mái chèo gõ thuyền bọn họ nên sương mù xung quanh mới thong thả tiêu tán, ngay cả khuôn mặt thủy quỷ và con thuyền cũng không còn nhìn rõ.

Chỉ có thể nghe được tiếng của hắn truyền đến từ trong sương mù dày dặc.

"Thẩm Phụng Tuyết, ngươi dám gạt ta!"

"Không vấn đề, Thẩm Thánh quân, ba mươi năm thống khổ của ta, sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày đòi hết từ ngươi."

"Ngươi chờ ta."

"Chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại."

"Thẩm, Phụng, Tuyết."

Thẩm Cố Dung đột nhiên bừng tỉnh, thê lương mà "chíp" một tiếng, suýt nữa ngã từ Tụ Linh Trận xuống.

Ôn Lưu Băng nghe thấy tiếng, lập tức xoay người bước nhanh tiến lên, khom đầu gối: "Sư tôn, có chuyện gì sao?"

Thẩm Cố Dung bị dọa khiếp vía, vốn chỉ nghĩ là ác mộng, nhưng khi y cúi đầu lại thấy trên móng vuốt mình ướt một mảng, cảm giác kia giống như đúc hơi thở trong mộng.

Thẩm Cố Dung bất chấp tất cả, vội vẫy cánh về phía đồ đệ nhìn qua tu vi cường hãn này.

"Chíp chíp chíp!"

Y khoa tay múa chân lung tung, giãy giụa muốn biểu đạt cho Ôn Lưu Băng hiểu ý của y.

Ôn Lưu Băng thử phân tích: "Sư tôn nói ngày mai ngài vẫn muốn ngồi thuyền hoa lớn kia sao?"

Thẩm Cố Dung: "......"

"Chíp ——"

[ Trục xuất nhà ngươi khỏi sư môn! ]

Đại khái là tiếng kêu của Thẩm Cố Dung quá thê lương, Ly Tác ở cách vách chau mày gõ cửa phòng Ôn Lưu Băng.

"Sư huynh, Thánh quân sao vậy?"

Ôn Lưu Băng: "Nghe không hiểu."

Ly Tác đi tới, Thẩm Cố Dung lại khoa tay múa chân với hắn hồi lâu.

Dù sao Ly Tác và Ôn Lưu Băng đều cảm thấy hiện tại y bị Tuyết Mãn Trang đồng hóa thành phượng hoàng, thần trí không thể nào rõ ràng, nên trực tiếp buông thả bản thân. Huống hồ hiện tại ngay cả mạng cũng không có, còn cần gì mặt mũi.

Lời nói trong ác mộng kia của thủy quỷ sau khi tỉnh lại vẫn phảng phất bên tai Thẩm Cố Dung như bùa đòi mạng, Thẩm Cố Dung sợ lại bị kéo tới thế giới của thủy quỷ nữa.

Dựa vào huyết hải thâm thù của Thẩm Phụng Tuyết và thủy quỷ, đến lúc đó Thẩm Cố Dung vô duyên vô cớ cõng nồi không biết sẽ còn chịu ngược đãi như thế nào.

Ly Tác nỗ lực phân tích nửa ngày, bừng tỉnh đại ngộ "A" một tiếng.

Đôi mắt Thẩm Cố Dung hàm chứa chờ mong.

Ly Tác nói: "Nghe hoàn toàn không hiểu."

Thẩm Cố Dung: "......"

[ Ngươi cũng bị trục xuất khỏi sư môn! Ta thay Chưởng giáo sư huynh trục xuất ngươi! ]

Thẩm Cố Dung mệt mỏi rã rời, vẫn không tài nào truyền đạt suy nghĩ của mình cho bọn họ, tức giận đến lè lưỡi.

Đúng lúc này bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Ly Tác tiến đến mở ra, liền thấy Mục Trích ăn mặc gọn gàng đứng ngoài, hơi ngẩng đầu, vẻ mặt có chút phức tạp.

Ly Tác dịu dàng nói: "Chuyện gì vậy? Sao muộn vậy rồi đệ vẫn chưa ngủ?"

Mục Trích do dự một chút, mới nhỏ giọng nói: "Sư huynh, linh thú kia của đệ....."

Ly Tác hơi sửng sốt, mới nhẹ nhàng nói: "Xin lỗi nha Mục Trích, có thể cho sư huynh mượn thêm một đêm một đêm nữa không? Khi về Ly Nhân Phong ta trả nó lại cho đệ nhé?"

Mục Trích mấp máy môi, chần chờ mãi mới nói: "Nhưng đệ nghe thấy nó cứ gọi mình mãi, cho nên liền đến xem."

Ly Tác ngẩn ra, kinh ngạc nói: "Đệ có thể nghe hiểu ngài ấy nói gì?"

Mục Trích gật đầu.

Ly Tác vừa nghe vậy, lập tức kéo hắn vào.

Ly Tác đầy cõi lòng chờ mong, nói với Mục Trích: "Đệ nghe thử xem, hiện tại ngài ấy đang nói gì?"

Ôn Lưu Băng nhíu mày, cảm thấy đứa nhỏ này chẳng qua chỉ lòe thiên hạ, ở đâu ra tu sĩ nhân loại có thể nghe hiểu tiếng nguyên thân yêu tu nói? Trừ khi hắn cũng là yêu tu.

Thẩm Cố Dung hùng hùng hổ hổ, tinh thần héo úa, lúc này đang ở trên đệm mềm chíp chíp mắng chửi người.

Mục Trích sửng sốt, một lời khó nói hết mà nhìn Ly Tác.

Ly Tác cổ vũ hắn: "Không có việc gì, cứ nói ra đi, sai cũng không sao."

Mục Trích nhẹ nhàng hít một hơi, mới nhỏ giọng lên tiếng:

"Y nói 'Ta muốn trục xuất Ôn Lưu Băng khỏi sư môn, Ly Tác cũng thế, đứa nào cũng đừng hòng chạy'." Mục Trích làm tròn chức trách truyền đạt lại lời Thẩm Cố Dung: "Còn nói 'Ta sắp bị thủy quỷ kéo vào nước ăn thịt, ngươi thế mà còn muốn cho ta ngồi thuyền lớn?' Tức chết ta tức chết ta'."

Ôn Lưu Băng: "......"

Ly Tác: "......"

Thẩm Cố Dung cuối cùng cũng lấy lại tinh thần: "......"

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ ngọt ngào có chút bất lương
Nguyên Tôn
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook