Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Chương 76

Lâu Bất Nguy

11/07/2020

Tiểu cô nương lén đánh giá ngồi Phó Chân đang ngồi ở trên ghế dài, nhìn bụng đối phương phồng lên, mang thai chắc đã hơn năm tháng, không nghe nói trong công ty gần đây có người nào kết hôn.

Không đúng, tuy rằng không có người kết hôn, nhưng là có người ly hôn a, đoạn thời gian trước giám đốc Vương bởi vì ở bên ngoài có tiểu tam cho nên đã ly hôn với vợ, hơn nữa nghe nói tiểu tam cũng mang thai, cái đầu hói của giám đốc Vương phi thường sáng chói, lại còn có bụng bia to gần bằng bụng Phó Chân.

Tiểu cô nương nhìn về phía Phó Chân trong ánh mắt tràn ngập đồng tình, mà Phó Chân lại hoàn toàn không biết có chuyện gì xảy ra.

Thang máy từ tầng mười một đi tới lầu một, đinh một tiếng cánh cửa mở ra, người từ bên trong thang máy đi ra đúng là giám đốc Vương.

Ánh mắt Tiểu cô nương nhìn về phía Phó Chân liền càng tràn ngập đồng tình, một đại mỹ nhân như vậy tìm ai chẳng được, vì cái gì nhất định phải tìm người như giám đốc Vương, quả thực chính là Đặng Thiền Ngọc xứng Thổ Hành Tôn, Phan Kim Liên xứng Võ Đại Lang, trong lòng tiểu cô nương yên lặng thở dài, mỹ nhân vì cái gì luôn thích chơi cùng cẩu hùng.

Giám đốc Vương nhìn thoáng qua Phó Chân ngồi ở trên ghế dài, lại không nói cái gì, tiếp tục hướng bên ngoài công ty đi đến.

Không phải hắn a, tiểu cô nương không thể hiểu được nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Qua chốc lát sau, thang máy lại một lần nữa đi xuống, lúc này từ thang máy đi ra chính là tổng tài của bọn họ, tiểu cô nương suy đoán chắc là tổng tài đi ra ngoài xã giao, nhưng tại sao Đổng bí thư không đi cùng, chẳng lẽ là đi ra ngoài hẹn hò?

Nhưng mà ngay sau đó tiểu cô nương liền nhìn thấy mỹ nhân mang thai ngồi ở ghế dài đứng lên, mà tổng tài bọn họ cũng đi thẳng tới trước mặt mỹ nữ mang thai, đỡ tay mỹ nữ, nhẹ giọng hỏi hắn: “Chờ thật lâu đi?”

Phó Chân lắc đầu: “Không có, chỉ ngồi trong chốc lát.”

Giang Hằng Thù tiếp nhận túi vải trong tay Phó Chân: “Đi lên đi.”

“Công việc của anh xong rồi sao?” Phó Chân hỏi.

“Còn lại không nhiều lắm.”

……

Tiểu cô nương nhìn bóng dáng hai người cùng rời đi, một loạt dấu chấm than từ trong lòng lướt qua, cái mỹ nữ này là vợ tổng tài? Không nghe nói qua tổng tài bọn họ kết hôn a, xem bụng này thì hài tử đều sắp sinh.

Tin tức này thật sự làm người ta quá chấn kinh rồi, thế cho nên tiểu cô nương tiếp tân ở trong khoảng thời gian ngắn đều không có biện pháp đem tin tức này hoàn toàn tiêu hóa, đến khi nàng lấy lại tinh thần, lập tức cầm lấy di động thả tin tức này lên nhóm công ty, nguyên bản WeChat đang an tĩnh liền nháy mắt sinh động lên.

Giang Hằng Thù mang Phó Chân đi tới văn phòng cao nhất, Phó Chân đem hộp đặt ở bàn làm việc, hướng Giang Hằng Thù nói: “Đều là một ít điểm tâm ngọt, sẽ không quá ngọt.”

Giang Hằng Thù nhìn hộp cơm bày đầy trên bàn làm việc: “Cầm nhiều như vậy?”

“Ở nhà nhàn rỗi không việc gì làm, liền làm nhiều một chút.”

“Cơm trưa ăn rồi sao?” Giang Hằng Thù hỏi hắn.

Phó Chân ngồi xuống sô pha: “Lúc làm mấy thứ này thuận tiện ăn một ít, hiện tại còn không đói bụng.”

Giang Hằng Thù ngồi ở bàn làm việc, cầm lấy một cái lòng đỏ trứng hình hoa mẫu đơn bỏ vào trong miệng, Phó Chân lập tức từ trên sô pha đứng lên, đi đến phía dưới bàn làm việc cong lưng, cánh tay chống ở trên mặt bàn, hai con mắt sáng lấp lánh mà nhìn chằm chằm Giang Hằng Thù, hỏi hắn: “Ăn ngon sao?”



“Ăn ngon.” Giang Hằng Thù cười nói.

“Còn có cái pudding này, là vị dâu tây, em cố ý ướp lạnh một thời gian, nếm thử.”

Phó Chân đem cái muỗng đưa đến miệng Giang Hằng Thù.

Thời điểm Phó Chân cùng Giang Hằng Thù ở trong văn phòng ngọt ngọt ngào ngào, trong công ty vô số cô nương lại là tan vỡ.

Ai mà không có mộng tưởng gả vào hào môn? Huống chi vị tân tổng tài tuổi trẻ lại soái khí, liền tính không gả vào, thì cũng có thể mộng tưởng một chút cũng không có hại a, nhưng hiện tại cái tình huống này làm các nàng như thế nào xuống tay?

Có người trộm hướng bí thư của Giang Hằng Thù hỏi thăm: “Đổng bí thư a, người bên trong là gì của tổng tài vậy?”

Nhưng mà Đổng bí thư thập phần bất cận nhân tình, mặt vô biểu tình nói: “Không có quan hệ gì tới cô, cô không cần hỏi thăm.”

Người nọ chỉ có thể xám xịt trở lại cương vị công tác của mình, lại đi vào nhóm ôm đầu khóc cùng các chị em.

Biết Giang Hằng Thù không thích ăn đồ ngọt, lúc Phó Chân làm bỏ rất ít đường, mỗi loại hắn chỉ mang theo hai phần, Giang Hằng Thù thực nhanh ăn hết đồ trong hộp. Hắn giương mắt nhìn Phí Chân lười biếng nằm liệt trên sô pha chơi di động, hướng hắn nói: “Giữa trưa mệt mỏi liền nghỉ ngơi trong chốc lát, bên trong có giường.”

Phó Chân lắc đầu: “Còn không mệt.”

Nhưng mà lời này nói xong liền bị vả mặt, chẳng được bao lâu Phó Chân liền ngáp không ngừng, Giang Hằng Thù nhìn bộ dáng của hắn cười khẽ một tiếng, nói với hắn: “Em đi ngủ trước đi, hôm nay anh sẽ tan tầm sớm mang em đi ra ngoài ăn ngon.”

Phó Chân ừ một tiếng, xoa xoa mặt, một bên ngáp, một bên hướng phòng ngủ trong văn phòng đi qua.

Tin tức trong nhóm công ty chưa từng náo nhiệt như vậy, thời điểm nghỉ trưa mọi người không nghỉ ngơi cho thật tốt, mà đều lên nhóm thảo luận xem vị mỹ nữ mang thai hôm nay tới công ty, càng quan trọng là vị mỹ nữ này vào văn phòng tổng tài đến bây giờ vẫn chưa ra, không biết hai người ở văn phòng có làm một ít sự tình xấu hổ hay không a, làm trong văn phòng quả thực rất có cảm giác tình thú nha.

Nội dung trong Group chat dần dần bắt đầu lạc đề, như là một ánh sáng vàng đột nhiên bao phủ công ty, có nữ công nhân thậm chí trong lén lút đăng tải truyện người lớn.

Mà vị tổng tài Giang Hằng Thù bị bọn họ thảo luận lúc này đang ở trong văn phòng chăm chỉ làm việc, Phó Chân nằm ở phòng ngủ đắp lên một cái chăn mỏng, chỉ chốc lát sau tiếng hít thở đều đều vang lên.

Vào khoảng 2 giờ 30 chiều, Giang Hằng Thù đã hoàn thành tất cả công việc, hắn đẩy cửa ra, đi vào phòng ngủ, ngồi xuống mép giường nhìn Phó Chân còn đang ngủ say, hắn nằm ngửa, một bàn tay đặt ở trên bụng, tay kia đặt xuống giường cạnh thân thể, vốn dĩ cái chăn đắp ở trên người không biết bị hắn đá xuống chân từ khi nào, trên mặt hơi hơi đỏ ửng.

Giang Hằng Thù nâng tay đem những sợi tóc hỗn độn trên trán Phó Chân sửa sang lại, Phó Chân đã nhận ra cái gì, trở mình, mơ mơ màng màng mà mở mắt ra, liền thấy Giang Hằng Thù ngồi ở bên người mình, hắn nhỏ giọng hỏi: “Anh xong rồi sao?”

Đại khái là do vừa tỉnh ngủ, thanh âm Phó Chân có chút mơ hồ, giống như một cái kẹo bông.

Bàn tay Giang Hằng Thù dán ở trên bụng Phó Chân, cảm nhạn thai động trong bụng rõ ràng, trên mặt mang theo ý cười nhợt nhạt, hỏi Phó Chân: “Đợi chút muốn ăn cái gì?”

Mùa hè vốn dĩ làm cho người ta ăn không vô, hơn nữa hiện tại mang thai, Phó Chân ăn uống liền càng kém, hắn bắt lấy tay Giang Hằng Thù, lắc lắc đầu: “Không muốn ăn.”

Giang Hằng Thù dỗ hắn: “Không ăn không được nha.”

Phó Chân hừ một tiếng, ở trên giường trở mình, lười biếng nói: “Em không muốn động.”



Giang Hằng Thù cười khẽ, đứng dậy đem giây xăng đan ở mép giường đi vào cho Phó Chân, tiếp theo lại lấy tóc giả ở đầu giường đội lên đầu Phó Chân.

Sau khi chuẩn bị tốt mọi thứ, Giang Hằng Thù tìm cái khăn lông xoa xoa mồ hôi trên mũi Phó Chân, sau đó một tay đem hắn từ trên giường ôm lên.

Phó Chân nháy mắt thanh tỉnh, hai con mắt trừng lớn nhìn Giang Hằng Thù, còn không rõ hiện tại rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, trong thanh âm Giang Hằng Thù hơi mang theo ý cười: “Không phải không muốn động sao? Anh mang em đi.”

Phó Chân vừa mới tỉnh lại, đầu óc còn có điểm hỗn độn, không thể hoàn toàn lĩnh hội ý tứ trong lời nói của Giang Hằng Thù, mãi cho đến khi Giang Hằng Thù ôm hắn đi ra văn phòng, hắn mới ý thức được kế tiếp khả năng sẽ phát sinh cái gì.

Hắn nếu rụt rè một chút hiện tại hẳn là tranh thoát khỏi cái ôm của Giang Hằng Thù, nhưng là gần đây Phó Chân phát hiện da mặt mình dày lên không ít, hai tay hắn ôm cổ Giang Hằng Thù, đầu dính sát vào ngực hắn, nghe thấy nơi đó trái tim nhảy lên hữu lực, trong nhất thời Phó Chân nhớ lại chỗ hành lang tối tăm ở khu trọ vào mùa đông năm trước, Giang Hằng Thù cũng ôm mình giống như vậy, đem mình từ lầu một ôm đến lầu sáu.

Phó Chân ngửa đầu nhìn Giang Hằng Thù, hiện tại thời gian giống như quay lại quá khứ, trên mặt hắn chậm rãi tràn đầy tươi cười.

Vì thế, trong thời gian kế tiếp, Đổng bí thư chờ ở ngoài văn phòng tổng tài, ông giám đốc ôm văn kiện đi qua hành lang, tiểu cô nướng đứng ở quầy tiếp tân, còn có các nhân viên lui tới, đều thấy được vị tổng tài lớn lên soái khí của bọn họ hôm nay không chỉ về sớm, mà còn ôm theo một vị mỹ nhân bụng to.

Than ôi, vẻ đẹp làm con người ta thay đổi a.

Chuyện này như là một quả bom quăng vào mặt hồ yên tĩnh, nhóm trong công ty lại lần nữa sôi trào.

Bọn họ vẫn luôn cho rằng Giang Hằng Thù lạnh nhạt lại cấm dục, liền tính là yêu đương khẳng định cũng là cái băng sơn, không nghĩ tới thế nhưng đống băng sơn này sau khi hòa tan thế nhưng biến thành một tòa núi lửa, vẫn là loại đang còn hoạt động, trời ơi trời ơi, bọn họ cũng muốn được ôm từ tầng cao nhất xuống tầng 1 nha.

Nhưng mà Giang Hằng Thù người nam nhân này hiện tại cùng bọn họ không có nửa điểm quan hệ.

Giang Hằng Thù vẫn luôn đem Phó Chân ôm tới trước xe, mở cửa ghế phụ, Phó Chân chính mình đi tới, bởi vì do vừa bị ôm xuống cho nên tới bây giờ gương mặt Phó Chân vẫn là rất hồng.

Giang Hằng Thù không tiếng động mà cười cười, mang theo Phó Chân đi tới một tiệm lẩu, mãi cho đến chạng vạng mới từ trong tiệm đi ra. Tình cơ thay, hình ảnh Giang Hằng Thù đỡ Phó Chân lên xe vừa lúc bị Vương Đồng đi ra kiếm ăn thấy được.

Ở trong mắt Vương Đồng, hiện tại Giang Hằng Thù đang cùng một cô nương mặc váy mà hắn không quen biết cùng nhau lên xe, Vương Đồng sợ mình nhìn nhầm người, nhìn chằm chằm nam nhân kia trong thời gian rất lâu, mãi cho đến khi xe chạy khỏi tầm mắt mình.

Vương Đồng dám khẳng định, nam nhân kia chính là lão đại Giang Hằng Thù của hắn.

Đây là có chuyện gì xảy ra nha? Không phải mới vừa cùng Phó Chân tổ chức hôn lễ sao?

Vương Đồng hoàn toàn không còn tâm tình kiếm ăn, hắn đần độn mà trở về nhà, chỉ cảm thấy Giang Hằng Thù cao lớn trong lòng hắn xuất hiện một khe nứt, nếu không nhanh chóng tu sửa, có khả năng sẽ không ngừng sụp đổ, Vương Đồng luôn mãi suy tư, cuối cùng cầm lấy di động, quyết định gọi điện cho Giang Hằng Thù, giáo dục hắn nên làm một nam nhân tốt như thế nào.

“Lão đại, anh cái người này a……” Sau khi cuộc gọi được nhận, Vương Đồng lại không biết mình nên làm như thế nào mới có thể mạnh mẽ lên án hành vi đứng hai thuyền này của Giang Hằng Thù.

“Cái gì?” Giang Hằng Thù ở bên kia điện thoại hỏi hắn, thanh âm thanh lãnh, một chút cũng không giống như là một nam nhân xuất quỹ.

Vương Đồng tưởng tượng đến nơi này liền càng tức giận, há mồm liền hướng Giang Hằng Thù chất vấn nói: “Thái thái của em có nơi nào không tốt? Anh muốn ——” (Thái thái là vợ, nên đoạn dưới đừng thắc mắc nha.)

Vương Đồng còn chưa nói xong, đã bị Giang Hằng Thù đánh gãy, hắn cường điệu nói: “Tôi lại lần nữa sửa lại cho cậu, là vợ của tôi, không phải vợ của cậu.”

Vương Đồng bị nghẹn họng, một hồi lâu cũng không thể nói ra lời.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

cô vợ ngọt ngào có chút bất lương
tuyết ưng lĩnh chủ
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook