Quân Hôn

Chương 63: Chó tốt không chặn đường

Luật Nhi Loại Biệt

20/05/2019

Đàm Dật Trạch là một người đàn ông mạnh mẽ

Mặc kệ là tính cách, hay là thái độ làm người

Đương nhiên, ngay cả biểu hiện của hắn ở trên giường, cũng phi thường mạnh mẽ

Cố Niệm Hề bị hắn tra tấn một đêm, ngày hôm sau quả nhiên không có cách nào dậy đi làm. Toàn thân của cô, giống như là lúc trước học tập nhu đạo, bị từng người lần lượt coi như bao cát mà vật lộn, loại cảm giác này thật là đau đến muốn chết mà

Ngay cả từ trên giường bước xuống, cũng phải dùng khí lực rất lớn

Mà điều làm cho Cố Niệm Hề tức giận, chính là trên người của cô đầy những mảng lớn hồng hồng tím tím

Đứng ở trước gương, Cố Niệm Hề có cảm giác mình giống như là chó đốm

Có lẽ, người khác sau khi phát sinh quan hệ, sẽ được đối phương chăm sóc tốt vài ngày

Nhưng hôm sau, khi Cố Niệm Hề tỉnh lại, nhìn bên cạnh chỉ là giường lớn trống rỗng

Góc chăn sớm đã không có độ ấm. Dễ nhận thấy được, người đàn ông này đã sớm rời đi từ lâu

Nếu không phải nhìn thấy dưới đệm có vết máu, không phải ngửi thấy mùi hương xa hoa lãng phí mà cô chưa quen thuộc, Cố Niệm Hề thật sự nghĩ rằng mình đêm qua đã mơ thấy mộng xuân...

Nhìn bốn phía xung quanh, trừ bỏ trên giường hỗn độn, những thứ khác đều trống không

Trên đầu giường có một mảnh giấy, Cố Niệm Hề liền mau chóng đưa tay lấy nó lại

Trên đó là nét chữ cứng cáp viết bằng bút máy của Đàm Dật Trạch: Làm nhiệm vụ, chờ anh trở về...

Không nói ngày về, không có lời ngon tiếng ngọt, càng không phải nhắc đến lời thề sống chết...

Hắn viết như vậy, chính là muốn để cho cô chờ đợi trong vô vọng sao?

Nhìn sáu chữ của Đàm Dật Trạch, hốc mắt Cố Niệm Hề có chút phiếm hồng. Không biết có phải là thân thể không khỏe, hay là do thứ khác, tóm lại hiện giờ, cô không hiểu tại sao mình muốn rơi lệ

Bởi vì hiện tại, cô bắt đầu hoài nghi mức độ tin cậy của hôn nhân này

Ngày hôm nay, Cố Niệm Hề trôi qua có chút áp lực

Đàm Dật Trạch đi làm nhiệm vụ, cô chỉ có một mình yên lặng ở trong căn phòng rộng lớn này. Cơm cũng là ăn lại của tối hôm qua

Ba ngày hôm sau là cuối tuần. Cố Niệm Hề không phải đi làm

Cô cứ như vậy, tại căn nhà trống rỗng này ngây ngốc ba ngày

Tuy rằng cô không nói, cũng không biểu hiện cái gì, nhưng trong lòng cô cũng biết, cô đang rất hy vọng hắn trở về

Ba ngày nay chờ đợi, người đàn ông này ngay cả một cuộc điện thoại, hay một tin nhắn cũng đều không có

Cuối cùng, Cố Niệm Hề nhìn di động được sạc pin no đủ, vẫn là thất vọng tràn trề...

Rốt cuộc, đến sáng sớm ngày thứ tư, Cố Niệm Hề bước ra khỏi nhà, bắt đầu cuộc sống

Cố Niệm Hề trải qua ba ngày chờ đợi vô vọng, cuối cùng cũng rõ một điều

Hôn nhân của cô và Đàm Dật Trạch, ngay từ đầu đã là loại gặp dịp thì chơi

Hôn nhân của bọn họ, giống như khói nhẹ thoảng qua. Một trận gió, có thể dễ dàng thổi bay

Hôn nhân như vậy, cô rốt cuộc còn muốn hy vọng xa vời gì?

Đem cô đơn trong lòng, không cam tâm thu vào. Cô lần nữa mang giày cao gót, đi đến nơi làm việc của mình

Lần trước, bởi vì hoàn thành tốt phương án hợp tác giữa công ty cô và tập đoàn Minh Lãng. Bác Á không chỉ cho cô thêm mười lăm phần trăm tiền hoa hồng, mà còn thăng chức cho cô lên làm trưởng phòng

Đứng trước cửa công ty, khóe môi Cố Niệm Hề lại cười nhạt

Tốt lắm!

Cứ theo đà này, rất nhanh cô có thể ở thành phố này tạo dựng một cuộc sống mới

Năm mới đến, cô có thể về nhà! Về nhà có thể nhìn thấy ba mẹ từ nhỏ yêu nhất của mình, còn cầu được bọn họ tha thứ

Ôm ý nghĩ như vậy, Cố Niệm Hề bước vào công ty, vùi đầu vào làm việc

Một ngày rất nhanh, liền trôi qua

Lúc tan tầm, Cố Niệm Hề nhìn bên ngoài cửa sổ có tuyết rơi nhẹ, không khỏi nhíu mày

Đàm Dật Trạch từ ngày cùng cô dây dưa, liền biến mất không thấy

Cho dù là điện thoại hay tin nhắn, cũng đều không có. Mà trong lúc này, Cố Niệm Hề cũng không thể chịu nổi nhớ nhung, mà gọi cho hắn một cuộc điện thoại

Nhưng người đàn ông này vẫn tắt máy

Thấy trong điện thoại là giọng nói quen thuộc của tổng đài, Cố Niệm Hề lại nở nụ cười chua sót

Từ trong công ty đi ra, Cố Niệm Hề cũng không trực tiếp về nhà, mà đi tới cửa hàng lần trước Đàm Dật Trạch mang cô tới

Cô không muốn mua thứ gì, chỉ là muốn giết thời gian mà thôi

Nhưng nếu Cố Niệm Hề biết, tại cửa hàng này sẽ đụng mặt Thư Lạc Tâm và Hoắc Tư Vũ, cô tuyệt đối sẽ không tới

Nhìn Cố Niệm Hề đi đến Hoắc Tư Vũ kéo kéo tay Thư Lạc Tâm đi tới, cô định xoay người rời khỏi chỗ thị phi này

Đối với cô mà nói, gặp mặt hai người kia giống như là thấy ôn thần. Đi tới bên cạnh họ, chắc chắn sẽ không có chuyện gì vui

Trên cái thế giới này, oan gia ngõ hẹp cũng là chuyện tình thường xuyên phát sinh

Mặc dù Cố Niệm Hề muốn nhượng một bước để trời cao biển rộng, nhưng hai người ở phía sau dường như không tính toán như vậy

Thời điểm Cố Niệm Hề xoay người định rời đi, trong nháy mắt đã có người phát hiện ra sự tồn tại của cô

"Ô, nhìn xem ai đây?" Phía sau có giọng nói bén nhọn của phụ nữ, đâm chọc vào lỗ tai của Cố Niệm Hề khiến cho lỗ tai của cô có phần đau nhức

"Tư Vũ, nói cái gì đó?" Thư Lạc Tâm bị Hoắc Tư Vũ kéo, thật ra bà đang bận xem mẫu túi xách mới nhất của năm, nên không có thời gian để ý đến Cố Niệm Hề

"Mẹ, mẹ xem người kia, không phải là rất quen thuộc sao?" Lời này là nói cho Thư Lạc Tâm cũng để cho Cố Niệm Hề nghe thấy: "Người quen biết, ngay cả gặp mặt cũng không chào hỏi, chẳng lẽ không biết đây là thiếu lễ phép sao?"

Nói xong lời này, ánh mắt ngoan độc của Hoắc Tư Vũ nhìn chằm chằm Cố Niệm Hề

Ánh mắt kia hận không được đào lỗ trên người đối phương

"Cố Niệm Hề?" Theo tầm mắt của Hoắc Tư Vũ, Cố Niệm Hề cũng nhìn về phía bóng dáng quen thuộc cách đó không xa

Ánh mắt oán độc, cũng di động trên người của cô

Thật ra, Thư Lạc Tâm cùng Hoắc Tư Vũ rất giống nhau về điểm này, biểu tình oán hận đều không thể che giấu được

Nhưng bà ta nghĩ, biểu tình này của Hoắc Tư Vũ chính là vì lần trước Đàm Dật Nam bỏ quên cô ta cùng đứa nhỏ

Nghe được lời nói của hai người phía sau rất đúng, Cố Niệm Hề liền xoay người lại

Có đôi khi, muốn tránh né thứ gì đó, càng tránh né lại càng không xong

Cho dù hiện tại Cố Niệm Hề rất muốn mau chóng rời đi, chỉ sợ Hoắc Tư Vũ cũng sẽ không dễ dàng như vậy cho cô rời đi

Nếu trốn không được, chi bằng trực tiếp tươi cười ứng chiến

Giống như lời của một người đàn ông nào đó đã nói với cô: Cố Niệm Hề không phải là quả hồng mềm, mặc cho người khác vo tròn bóp méo

Nghĩ đến người đàn ông kia, Cố Niệm Hề lại cảm thấy một trận chua xót lan tràn. Ý thức được chính mình đang thất thần, Cố Niệm Hề liền che giấu chua xót



Không thể để người ở phía sau cô nhìn thấy. Sau đó cô tiến lên, chào hỏi người trước mặt: "Dì Thư"

"Đúng thật là cô!" Ánh mắt oán độc đánh giá Cố Niệm Hề

Lần trước Đàm Dật Nam vì người phụ nữ này mà hướng ba hô to gọi nhỏ, mỗi lần bà gặp mặt cô ta đều phải đánh giá một phen, nhìn xem hồ ly tinh này, rốt cuộc có điểm nào tốt! Khiến cho Đàm Dật Nam ngay cả mẹ cũng không cần

"Chỉ là một người phụ nữ chẳng ra gì, cũng không có điều gì làm cho người ta vui!" Đánh giá Cố Niệm Hề một hồi, Thư Lạc Tâm nhỏ giọng than thở

Nhưng lời này, lại đủ cho cả ba người nghe được

Không giống như là châm chọc sau lưng, càng không nể mặt chế nhạo

Mà lời nói này của bà, cũng làm cho Hoắc Tư Vũ bên cạnh nháy mắt cười loạn

"Ngay cả gặp mặt chào hỏi cũng không có!" Hoắc Tư Vũ cùng Thư Lạc Tâm âm thầm kề tai nhau nói nhỏ, nhưng thanh âm này cũng làm cho Cố Niệm Hề nghe được

"Nói đến việc chào hỏi, phải là Hoắc tiểu thư cô không có quy củ mới đúng!" Nghe bọn họ đánh tiếng chế nhạo mình, ánh mắt khinh thường nhìn cô, Cố Niệm Hề lúc này chỉ cảm thấy căm tức

Nắm nắm lòng bàn tay, cô quyết định phản kích lại, giống như lời của hắn cô không phải là quả hồng mềm!

"Cô... Cô nói cái gì đó? Như thế nào là không có quy củ!" Hoắc Tư Vũ thật không ngờ chính mình lại cho Cố Niệm Hề có cơ hội phản kích, hơn nữa còn làm trò trước mặt Thư Lạc Tâm

Lại còn, không giống như cách xưng hô mọi khi của Cố Niệm Hề, luôn luôn gọi cô bằng Tư Vũ mà hiện tại đã thay bằng Hoắc tiểu thư

Xưng hô vô cùng đơn giản, liền đem khoảng cách hai người tách ra

Cảm giác này, làm cho Hoắc Tư Vũ khó chịu

Cho nên, cô mới mượn cơ hội này tính toán lợi dụng Thư Lạc Tâm, cho Cố Niệm Hề một giáo huấn

Cũng không nghĩ muốn, một câu nói kia lại như đánh vào mặt cô

"Không có lễ phép, không biết quy củ, nói đúng ra phải là Hoắc Tiểu Thư!" Cố Niệm Hề nói gì thì nói cũng là chị dâu của Hoắc Tư Vũ, nghiễm nhiên trên cô ta một bậc, khi hai người gặp nhau, Hoắc Tư Vũ phải là người chào hỏi cô trước

Hơn nữa chỉ nhẹ nhàng nói một câu, đã biểu hiện được thái độ vô cùng khinh thường của mình đối với Cố Niệm Hề

"Cô... Cố Niệm Hề cô đừng ức hiếp người quá đáng!" Hoắc Tư Vũ giống như con mèo bị người giẫm phải cái đuôi, liền muốn giơ ra móng vuốt

Trong cuộc đời của cô, ghét nhất là bị người khác dẫm đạp dưới chân

Lúc trước cô mới cố gắng học tốt, để rời đi cái thành phố kia. Cho nên mới có ngày hôm nay, ở thành phố mới này xây dựng sự nghiệp

"Tôi ức hiếp cô? Hoắc tiểu thư cô nói sai rồi phải không?" Chống lại ánh mắt tức giận của người trước mặt, Cố Niệm Hề lại khẽ nhíu mi nói tiếp: "Theo tôi biết, Hoắc tiểu thư cũng chưa chính thức bước vào Đàm gia, còn nữa tôi cũng đã được ông nội cùng ba của Dật Trạch đồng ý. Nếu luận vai vế, hẳn là so với cô lớn hơn. Theo lý mà nói cô cũng phải gọi tôi một tiếng chị dâu. Nhưng cô không những không chào hỏi tôi trước, ngược lại lại đem tội danh không biết trên dưới đẩy lên đầu tôi. Cô nói tôi không biết lớn nhỏ, vô lễ với bậc trưởng bối, câu nói này là ai nên nói với ai mới đúng đây?"

Nói xong, Cố Niệm Hề mỉm cười nhìn quá trình sắc mặt Hoắc Tư Vũ thay đổi, từ hồng đến xanh sau đó biến thành đen

Đây cũng là lần đầu tiên Cố Niệm Hề nhận ra được, thì ra chế giễu người khác cũng có thể vui đến vậy

Nhìn sắc mặt người khác biến hóa giống như chậu nước rửa tay, lo lắng nhất thời của Cố Niệm Hề mau chóng biến mất

"Cố Niệm Hề, cô..." Hoắc Tư Vũ muốn phản bác, muốn hung hăng đánh trả Cố Niệm Hề, lại phát hiện mỗi một câu của Cố Niệm Hề căn bản đều hoàn toàn đúng, cô không tìm được lời nào để phản kích

Hơn nữa, thân phận hiện tại của cô cũng chưa phải chân chính là con dâu Đàm gia

Mà Cố Niệm Hề đã danh chính ngôn thuận bước vào cánh cửa nhà họ Đàm, tính ra ngay cả vai vế cũng cao hơn so với cô

Điều này làm cho Hoắc Tư Vũ vô cùng tức giận và xấu hổ. Nhưng không có cách nào trút ra, chỉ có thể nuốt xuống bụng

"Cố Niệm Hề, cô đừng tưởng rằng cô gả cho Tiểu Trạch, là có thể ở trong Đàm gia muốn làm gì thì làm. Tôi nói cho cô biết, tôi đến hiện tại cũng chưa thừa nhận cô, là trưởng nữ của Đàm gia! Cô muốn tôi thừa nhận cô, cũng chưa đủ tư cách đâu!"

Thư Lạc Tâm và Đàm Dật Trạch tuy rằng không phải có quan hệ máu mủ, nhưng dù sao bà trước hết vẫn phải lo lắng cho con trai ruột của mình là Đàm Dật Nam

Cho nên lúc nhìn thấy Hoắc Tư Vũ bị lép vế, bà cũng không thể bình tĩnh được

Nhưng đối với lời chỉ trích của bà, Cố Niệm Hề dường như cũng không để vào mắt

Cô chỉ lạnh lùng nhìn bà một cái, rồi mở miệng: "Tôi cũng không có nghĩ tới phải có sự thừa nhận của bà!"

Chính xác mà nói, sự thừa nhận của trên dưới Đàm gia, cô cũng không cần

Hôn nhân của cô và Đàm Dật Trạch giống như một tầng khói nhẹ

Còn nữa, sau khi phát sinh quan hệ,. Đàm Dật Trạch ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho cô

Có lẽ hắn cũng không mấy coi trọng cuộc hôn nhân này, xem ra hắn chỉ coi Cố Niệm Hề cô như một thứ để vui đùa

Nên, năm mới Cố Niệm Hề đang tính toán trở về thành phố mình sinh ra

Đến lúc đó, cũng đem cuộc hôn nhân này chấm dứt!

Nhưng hiện tại, cô cũng phải đem những gì mình trước kia chịu khuất nhục trả lại cho bọn họ

"Cô..." Thư Lạc Tâm giương nanh múa vuốt, hận không thể xé rách miệng cô gái trước mặt

Nhưng ngại đến hình tượng phụ nhân của mình, bà mới không dám gây chuyện trước mặt người khác

"Thật xin lỗi, tôi còn có chút việc, không cùng các người nói chuyện tào lao" Nói xong, Cố Niệm Hề chuẩn bị rời đi

Cô mắt lạnh thấy Thư Lạc Tâm vô cùng phẫn nộ, khóe miệng cũng thản nhiên vẽ lên độ cung

Khi Hoắc Tư Vũ thấy nụ cười của cô, lại vô cùng tức giận: "Cố Niệm Hề, hôm nay chúng ta đem mọi chuyện nói rõ ràng đi. Cô tiến vào Đàm gia, rốt cuộc có liên quan đến Nam hay không? Có phải vẫn muốn câu dẫn Nam?"

"Cô muốn tôi lặp đi lặp lại mấy lần nữa mới hiểu? Cô hôm nay hỏi lại tôi, tôi đây sẽ trịnh trọng nói cho cô biết một lần nữa, cô cần phải nghe kỹ cho tôi, Cố Niệm Hề tôi là một người ưa thích sạch sẽ. Nếu giường của Đàm Dật Nam đã bị cô dùng, vậy thì cứ an tâm mà tiếp tục dùng đi. Về phần tôi, tôi căn bản là khinh thường người đàn ông như vậy, anh ta chỉ cho tôi cảm giác ghê tởm! Cô nếu muốn ở bên cạnh anh ta, vậy thì cứ thanh thản ổn định mà tiếp tục!"

Nói lời này, Cố Niệm Hề cũng cảm giác được toàn thân mình giận đến run người

Nhưng cũng không phải là bởi vì hai người trước mặt

Mà là vì người đàn ông đang không biết tin tức kia___Đàm Dật Trạch

Hai người trước mặt này, nhiều nhất cũng chỉ là vật h sinh tạm thời để cho Cố Niệm Hề cô phát tiết mà thôi

"Cô..." Thật không ngờ Đàm Dật Nam ở trong lòng Cố Niệm Hề đã không còn chỗ đứng như vậy, Hoắc Tư Vũ sững sờ một lúc, định mở miệng nói tiếp, nhưng lại bị Cố Niệm Hề ngắt lời: "Còn có!"

Lời này, làm cho Hoắc Tư Vũ tạm thời nuốt xuống, tính toán muốn xem người phụ nữ trước mặt muốn nói cái gì. Cũng không nghĩ, nghe được lời kia, thiếu chút nữa Hoắc Tư Vũ đã không nhịn được, định đánh vào miệng Cố Niệm Hề

Thấy ánh mắt mong chờ của Hoắc Tư Vũ, Cố Niệm Hề nói tiếp: "Chó tốt không chặn đường!"

Ngụ ý của cô chính là muốn nói Hoắc Tư Vũ chẳng qua chỉ là một con cẩu chặn đường mà thôi

Cái này không chỉ là cho Hoắc Tư Vũ suýt nữa phun huyết, mà còn làm cho Thư Lạc Tâm quên mất hình tượng của mình

Nhưng mà người khởi xướng, lại chuẩn bị cất bước rời đi

Thư Lạc Tâm mới không muốn Cố Niệm Hề dễ dàng rời đi

Chương 60.3: Hề Hề, anh nhớ em

Thư Lạc Tâm lập tức hướng phía bóng dáng của Cố Niệm Hề gọi lớn: "Cố Niệm Hề cô còn dám lớn tiếng với Tư Vũ như vậy. Chẳng lẽ, cô không biết Tư Vũ là ai sao? Chẳng lẽ, cô không sợ, ba của Tư Vũ đến tìm cô phiền toái?"

Bởi vì quá mức tức giận, Thư Lạc Tâm liền nói ra thân phận của Hoắc Tư Vũ. Muốn để chút mặt mũi cho mình và Hoắc Tư Vũ trước mặt mọi người

Cũng không nghĩ đến, lời này của bà không chỉ không làm cho Cố Niệm Hề sợ hãi, mà còn làm cho gương mặt của Hoắc Tư Vũ tái nhợt

Chuyện này không tốt

Thư Lạc Tâm không phải là vì muốn gây khó dễ cho Cố Niệm Hề mà lấy ra thân phận của cô để nói chứ?

Nếu là người khác thì thôi, nhưng người này lại là Cố Niệm Hề, nếu nói cho cô ta biết, không phải làm cho cô ta cười rụng răng sao?

Nghĩ vậy, Hoắc Tư Vũ bước lên phía trước, kéo Thư Lạc Tâm lại nói: "Mẹ đừng nói nữa, đối với nhân phẩm của Niệm Hề, con thật sự không có hy vọng gì. Con cũng không cầu cô ta đối tốt với con. Chỉ cần cô ta tôn trọng mẹ một chút là được rồi!"

Cô nói lời này, đơn giản chỉ là muốn ngăn cản Thư Lạc Tâm



Cũng muốn nhân cơ hội này để lại ấn tượng tốt đẹp về cô trong lòng Thư Lạc Tâm

Điều này không thể được!

Bà muốn để cho Đàm Dật Nam cưới Hoắc Tư Vũ chính là vì muốn làm chỗ dựa thật tốt cho con trai mình, nên không thể để cô ta chịu ủy khuất được

Nghĩ vậy Thư Lạc Tâm liền nói: "Tư Vũ, ngươi đã là người của Đàm gia chúng ta, mẹ không thể để cho con chịu oan khuất được. Nói gì thì nói, ba của con cũng có thể dẫm nát cô ta ở dưới chân, nghe mẹ nói, thời điểm không cần nhẫn nhịn thì không phải nhẫn nhịn. Nếu như bị người phụ nữ như vậy ngồi ở trên đầu, thật là điều đáng để chê cười"

Nói xong, Thư Lạc Tâm vỗ vỗ bàn tay của Hoắc Tư Vũ

"Nhưng mẹ, con..." Cô không muốn bại lộ thân phận của mình

Nhưng Hoắc Tư Vũ còn chưa nói xong, Cố Niệm Hề đã xoay người, hỏi: "Cô ta là ai? Ba của cô ta là ai? Bà nói, tôi đang nghe!"

Lúc này đây, cô thật sự có hứng thú muốn nghe một chút, rốt cuộc Thư Lạc Tâm muốn gây sức ép gì cho cô

Còn nói đến ba của Hoắc Tư Vũ?

Trong ấn tượng của cô, người đàn ông trung niên kia tính tình cũng không tốt lắm, thường xuyên uống rượu, có đôi khi say rượu còn đánh vợ đánh con

Lúc bọn họ học trung học, có một lần ông ta đánh bị thương người, còn bị bắt lại

Đó là những điều Cố Niệm Hề biết

Nhưng bây giờ là tình huống gì?

Thư Lạc Tâm lại đưa ba của Hoắc Tư Vũ ra áp chế mình!

Sẽ không phải chỉ vì cô cùng Hoắc Tư Vũ nói vài câu, bọn họ muốn đưa người đàn ông kia ra để giáo huấn cô?

Nhưng xã hội hiện tại cô đang sống, chính là xã hội có luật pháp

"Mẹ..." Hoắc Tư Vũ thấy Cố Niệm Hề xoay người, bộ dáng chờ mong, lại càng cảm thấy sốt ruột

Cô cuống quyết tiến lên, nghĩ muốn ngăn cản Thư Lạc Tâm, nói ra những lời nói kia, nhưng bà ta đã trực tiếp đẩy cô ra: "Nói ra chỉ sợ hù chết cô! Tư Vũ của chúng tôi chính là con gái của phó thị trưởng thành phố D. Tư Vũ vốn không muốn đem thân phận của mình nói ra với cô. Bằng không, cô cho là cô có thể hết lần này đến lần khác ức hiếp Tư Vũ sao?"

"Cô ta, con gái của phó thị trưởng?" Cố Niệm Hề còn tưởng mình nghe lầm, vì thế lập lại một lần nữa

Bởi vì ba của cô Cố Ấn Mẫn là thị trưởng. Nên đôi khi phó thị trưởng sẽ đến nhà bọn họ chơi một chút, nói ra thì cô cùng với phó thị trưởng cũng có quen biết. Phó thị trưởng quả thật có một con gái, cũng bằng tuổi với bọn họ, cũng quả thật họ Hoắc!

Nhưng quan trọng là, Cố Niệm Hề cùng con gái của phó thị trưởng cũng có quen biết!

Cho nên, khi nghe Thư Lạc Tâm nói Hoắc Tư Vũ là con gái của phó thị trưởng, cô mới có thể kinh ngạc như vậy

Mà Thư Lạc Tâm thấy vậy, cứ nghĩ là Cố Niệm Hề đang sợ hãi, vì thế đắc ý dạt dào nói: "Làm sao vậy, sợ rồi đúng không? Cô cùng Tư Vũ quen biết lâu như vậy, cũng không biết ba của Tư Vũ là thị trưởng sao? Tôi cho cô biết, đó là bởi vì tính tình Tư Vũ nhà chúng ta tốt, tùy ý để cho cô ức hiếp. Nếu đổi lại là tôi, đã sớm đem cô trừng trị tốt rồi! Hiện tại, cô đã biết thân phận Tư Vũ nhà chúng tôi, có phải là không biết nên làm như thế nào đúng không? Tôi nói cho cô biết, Thư Lạc Tâm tôi ngay cả hối hận cũng không để cho cô có!"

Nhìn thấy Thư Lạc Tâm đắc ý như vậy, tầm mắt của Cố Niệm Hề lại dừng lại trên người Thư Lạc Tâm

Qủa thật, giống như lời Thư Lạc Tâm nói, cô quen biết Hoắc Tư Vũ lâu như vậy, cũng không biết cô ta lại là thiên kim thị trưởng

Trong lòng Cố Niệm Hề có trăm ngàn nghi vấn, như là Hoắc Tư Vũ tại sao lại trở thành con gái của phó thị trưởng thành phố D, còn có Thư Lạc Tâm tại sao lại biết điều này

Nhưng lúc thấy gương mặt Hoắc Tư Vũ tái nhợt, bối rối nhìn cô, Cố Niệm Hề cũng đột nhiên hiểu được

Thì ra, Hoắc Tư Vũ nói dối!

Cô mạo danh là con gái của phó thị trưởng

"Ha ha, tôi quen biết Hoắc tiểu thư nhiều năm như vậy, thật đúng là không biết, cô ta là minh châu của phó thị trưởng!"

Nhìn Hoắc Tư Vũ gương mặt tái nhợt, Cố Niệm Hề đột nhiên nở nụ cười

Hé ra gương mặt xinh đẹp nhỏ nhắn, hai má vì nụ cười mà hồng nhuận lên, ánh mắt cũng có chút sương. Gương mặt xinh đẹp như vậy, ngay cả Thư Lạc Tâm cũng phải mấy giây thất thần. Giờ khắc này, bà mới hiểu được vì sao có nhiều người bị cô ta nghi hoặc như vậy, thì ra cô ta thật sự là một con yêu tinh

Cô ta rốt cuộc cười cái gì?

Chẳng lẽ là nghe được tin tức này quá kích thích đến điên rồi?

"Cố Niệm Hề, cô rốt cuộc cười cái gì?" Thư Lạc Tâm nóng vội

Bởi vì bà cảm thấy được, trong nụ cười của cô ẩn chứa rất nhiều nội dung thần bí

"Bà... bà thật sự muốn biết sao?"

Thấy Thư Lạc Tâm hỏi, cô ngừng cười một lúc

"..." Thư Lạc Tâm nhìn ánh mắt của Cố Niệm Hề như vậy, thật sự là bà muốn biết

"Bà thật sự thấy hứng thú như vậy?" Nhìn biểu hiện của bà như vậy, cô lại tiếp tục hỏi

"Cố Niệm Hề, tôi khuyên cô không nên nói huyên thuyên! Bằng không tự mình nhận lấy hậu quả" Thấy Cố Niệm Hề bước đến lại gần Thư Lạc Tâm, tâm tư của Hoắc Tư Vũ cũng rối loạn

"Người phụ nữ này so với người điên cũng không khác là mấy, nếu như ở nơi này cùng cô ta cãi nhau, chẳng phải để người ta cười mình đến rụng răng sao?" Thấy Thư Lạc Tâm dường như không muốn rời đi, Hoắc Tư Vũ lại bổ sung thêm một câu

"Mẹ, chúng ta về nhà đi. Con đứng lâu như vậy, có chút không thoải mái"

Thấy Thư Lạc Tâm như trước không có chuyển động, Hoắc Tư Vũ chỉ có thể ra đòn sát thủ

"Kia... Chúng ta về nhà đi!" Cuối cùng Thư Lạc Tâm cũng bị cô làm lay động, sau đó nâng Hoắc Tư Vũ xoay người rời đi

Mà Cố Niệm Hề vẫn như vậy, thờ ơ lạnh nhạt nhìn Hoắc Tư Vũ tự biên tự diễn

Cô phải thừa nhận Hoắc Tư Vũ vừa là một diễn viên, vừa là một đạo diễn tốt

Chuyện lừa dối như vậy, cô ta cũng có thể làm ra?

Nhìn Hoắc Tư Vũ sợ hãi rời đi, đôi mắt của Cố Niệm Hề thoáng hiện nét cười giảo hoạt, nói lớn: " Hoắc tiểu thư, ly miêu tráo thái tử, cô đã từng nghe qua chưa?"

Nói xong, Cố Niệm Hề lại nhìn thấy Hoắc Tư Vũ nhanh chóng rời đi

Một màn này, làm cho Cố Niệm Hề lần thứ hai nở nụ cười

Thì ra, cảm giác trêu đùa Hoắc Tư Vũ, cũng rất khá

Mà cô, dường như cũng yêu thích bố trí trò chơi cho Hoắc Tư Vũ

___

Từ cửa hàng trở về, sắc trời cũng đã tối sầm

Cố Niệm Hề khi về đến nhà, trên đỉnh đầu vẫn còn vương lại vài bông tuyết

Cởi ra đôi giày của mình. Cố Niệm Hề phát hiện trên người mình vẫn còn có tuyết đọng lại

Vuốt nhẹ bông tuyết, Cố Niệm Hề phát hiện tay nhỏ của mình đang sưng đỏ, còn có vài vết nứt

Điều này cũng khó trách, từ nhỏ cô đã sống ở phía nam. Nơi đó lạnh nhất cũng chỉ có mười độ

Không giống như ở đây, hiện tại đã là âm mấy độ

Cô vừa vào cửa, hai tay xoa xoa lại với nhau, hốc mắt không hiểu tự nhiên chua sót

Nếu như lúc trước cô không ngu ngốc rời nhà đi, nếu cô không đến thành phố này, hẳn là bây giờ cô vẫn ngoan ngoãn ở bên cạnh ba mình. Vào mùa đông, ba sẽ mua hạt dẻ mà cô yêu thích nhất, mẹ sẽ làm nóng lại hạt dẻ cho cô

Oa, sau ba người sẽ vui vẻ hòa thuận ngồi ở bên cạnh nhau mà ăn

Nghĩ vậy, nước mắt không tự giác rơi xuống

Lúc này, cô đột nhiên cảm thấy hông của mình có thứ gì đó khẽ đặt lên. Sau một lát cảm giác được phía sau lưng có một thứ gì ấm áp áp vào

"Hề Hề, anh nhớ em" Giọng nói quen thuộc, ở bên cạnh tai của cô khẽ nói...

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

truyện bách hợp
truyện sắc
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Quân Hôn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook