Bạch Nguyệt Quang, Hắc Trà Xanh

Chương 8:

Cửu Trọng Tuyết

16/10/2022

Thời điểm Minh Yên đến câu lạc bộ, đã là tám giờ tối, câu lạc bộ Phong Hoa được xây dựng ở khu sầm uất nhất Nam thành, một tòa nhà cổ điển, dưới bóng đêm ánh đèn lấp lánh giống như một cũng điện nguy nga.

Câu lạc bộ Phong Hoa nơi xa xỉ nổi tiếng ở Nam thành, cũng là nơi một đám con cháu thế gia thường xuyên tụ tập, Minh Yên cầm túi xách, đứng dưới bóng cây bông gỗ trước cửa câu lạc bộ, rũ mắt xuống gửi wechat cho Lam Hi.

"Úc thiếu, người phụ nữ ở cửa kia có phải là Minh Yên tiểu thư hay không?"

Úc Vân Đình ngừng bước, tập trung nhìn, không phải Minh Yên thì là ai nữa? Đệ nhất mỹ nhân Nam thành, Minh Yên mỹ lệ có điểm nhận dạng cực kì cao, trong đám con gái nhà tài phiệt ở Nam thành, chỉ có cô là xinh đẹp kiêu ngạo ương ngạnh, cho dù tính cách kiêu căng, làm không ít việc khiến người ta bật cười vì chuyện não tàn, trong giới thế gia vẫn có không ít người quan tâm đến nhan sắc của cô và không có giấu hiệu giảm bớt.

Úc Vân Đình đối với mỹ nhân não tàn luôn vô cảm, hai người tuy là cùng một vòng tròn, nhưng lại không có giao tình gì, hơn nữa mấy năm nay Lam Hi học ở Cambridge, Minh Yên cũng theo đuổi mà đi qua đó lăn lộn với bằng tốt nghiệp đại học trình độ rất kém, lại càng không có giao tiếp gì.

"Úc thiếu, anh trai cậu sẽ không thật sự yêu đương với Minh Yên chứ?" Một thiếu gia dừng bên cạnh Úc Vân Đình vẻ mặt hâm mộ, đứa con nuôi Úc gia vừa mới về nước thật sự là có diễm phúc, vừa trở về đã yêu đương với đệ nhất mỹ nhân Nam thành.

Úc Vân Đình ngừng nói, lấy điện thoại di động ra, gửi wechat cho anh trai anh ta.

"Tối nay anh và Minh Yên có hẹn hò không?"

Úc Hàn Chi nhanh chóng trả lời tin nhắn: "Không có?”

“Chết tiệt, Minh Yên là hẹn Lam Hi, đây không phải là đội mũ xanh cho anh trai anh ta sao?”

Chỉ thấy một chiếc Maybach màu đen dừng ở cửa, Lam đại thiếu gia anh tuấn tiêu sái Lam Hi bước xuống xe, trai tài gái sắc đứng dưới bóng cây đầy hoa nở rộ vào tháng Tư, đẹp như tranh vẽ.

Khóe môi Úc Vân Đình gợi lên một nụ cười nhạt, chờ xem kịch, chụp cho Úc Hàn Chi một tấm ảnh: “Chúc mừng anh vừa về nước hai tháng đã có thêm hai cái sừng.”

Bên kia Úc Hàn Chi không có trả lời nữa.



"Úc thiếu, chúng ta có nên lên cho tên Lam Hi kia một trận không?" Người đàn ông bên cạnh kêu loạn lên, hận không thể xông lên kéo hai bọn họ ra.

Úc Vân Đình ngừng cười nhạo, đi vào câu lạc bộ, lười biếng nói: "Việc đó nên để cho anh trai tôi động thủ thì tốt hơn.”

Minh Yên chờ Lam Hi làm xong việc này, chán nản nhìn tin nhắn WeChat, có rất nhiều người sẽ mắng cô, cười nhạo cô, thậm chí một đám con cháu nhà giàu cùng phe của cô tất cả đều bị kéo đen, ngay cả Triệu Kiều, Tôn Viện Viện cũng bị bôi đen.

Trong giới thế gia tìm đâu ra một người bạn thực sự, trước kia vì cô ái mộ hư vinh thích cảm giác có người bao quanh xem mình là nhất, nhưng mà trong giấc mơ Minh gia phá sản, cô từ trên cao dơi thẳng xuống hố, mấy người bọn họ liền chạy tới chà đạp cô, lại cùng với những người này kết giao, Minh Yên tự cảm thấy mình chính là người thiểu năng trí tuệ.

"Tìm anh có chuyện gì?" Maybach màu đen dừng lại trước mặt, Lam Hi xuống xe, lông mày anh tuấn không tự giác nhíu lại, tràng trai khuôn mặt trắng nõn anh tuấn, chiều cao 1,85 mét, cho dù mặc áo thun đơn giản cùng quần thể thao, cũng có thể lộ ra khí chất của một công tử thế gia.

Minh Yên giương mắt, thấy trên mặt anh ta cất giấu một tia không kiên nhẫn, những rung động và yêu thích trước kia cũng theo đó mà biến mất, dần dần không còn cảm giác gì.

"Vào trong nói đi, nói xong rồi đi, sẽ không chậm trễ anh đâu." Minh Yên thản nhiên nói xong, quay đầu đi vào.

Trong phòng riêng của câu lạc bộ, Úc Hàn Chi rũ mắt nhìn ảnh mới gửi tới. Vào cuối mùa xuân tháng tư, trước cửa câu lạc bộ hoa nở đầy đường phố, gió nhẹ thổi tới, dưới ánh đèn hoa, hoa bay bay xinh đẹp nằm rải rác trên mặt đất.

Minh Yên đứng dưới bóng cây đầy hoa, không còn dáng vẻ của buổi chiều khi chụp ảnh tự sướng, cùng Lam Hi mặc trang phục tình nhân, áo thun màu trắng cùng với váy ngắn, lộ ra eo nhỏ của cô, thân hình mảnh khảnh, khuôn mặt tươi tỉnh, ngây ngô khiến người ta rung động.

Úc Vân Đình đẩy cửa đi vào, ngửi thấy mùi rượu mê người trong phòng, nhất thời đau lòng kêu lên: "Anh, cho dù anh ghen cũng không thể phá hoại rượu của em, năm 76, uống một chai thiếu một chai.”

Úc Hàn Chi ngước mắt lên, nhàn nhạt liếc anh ta một cái, cười lạnh nói: "Ghen?”

Úc Vân Đình ngừng cười nói: "Chị dâu tương lai của em quanh năm phong hoa thuê một cái phòng riêng, ở cách vách, không ít người sẽ thấy đôi cô nam quả nữ này, sẽ không cần đợi đến ngày mai, tin tức bị đồn bay khắp nơi. Tin nhắn điện thoại đi động của em cũng sắp nổ tung rồi.”

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

truyện bách hợp
truyện sắc
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Bạch Nguyệt Quang, Hắc Trà Xanh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook