Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh

Chương 104: Nhiệm Vụ Thứ Mười (11) Xong

Đường Mật

24/09/2019

Nhạc Xảo Dung tọa trấn hậu cung, nghe được tin tức này, cũng chỉ là hơi hơi nhướng nhướng mày, thắng là tốt rồi...

Nam nhân trung niên ở phía sau nàng thở dài, “Con gái ngoan, chẳng lẽ con cứ như vậy mà cam chịu sao? Chỉ cần một câu của con, cha tuyệt đối sẽ đánh đổi tất cả để giúp con, con...”

“Đủ rồi, cha, loại chuyện này về sau đừng nhắc lại nữa, có lẽ mấy tháng trước khi nữ nhân kia đi con còn sinh ra loại tâm tư này, nhưng bây giờ... A, con vẫn là cảm thấy mạng nhỏ của mình khá quan trọng! Cha, con cũng khuyên người, nghe lời con gái, sau này sẽ có vinh hoa phú quý hưởng!”

“Nàng thật sự có lực lượng lớn đến như vậy?” Nam nhân trung niên vẫn là có chút không tin được.

Nhạc Xảo Dung cũng chỉ là cười cười, cũng không trả lời câu hỏi của cha.

Mà bên này Đông Huyền Diệp cùng đám binh lính thủ hạ mở tiệc chúc mừng ba ngày ba đêm, mỗi ngày đều sống mơ mơ màng màng, bộ dáng trôi qua dường như cực kỳ vui vẻ. Thẳng cho đến một ngày, Bạch Vi với thân phận các chủ Trích Tinh các bị kêu vào trong trướng của hắn, thấy trong trướng trừ Đông Huyền Diệp ra không nhìn thấy ai khác, mới rốt cuộc cảm giác được không tốt, chỉ là vừa định lui ra ngoài đã bị một câu của Đông Huyền Diệp kêu ngừng.

“Vi nhi của trẫm ngàn dặm xa xôi tới nơi này giúp trẫm đánh thắng trận, ngay cả chén rượu mừng cũng không uống cùng trẫm, không khỏi quá vô tình đi? Hay là vội vã muốn đi gặp ai sao? Y sao?”

Vừa nói xong, Bạch Vi liền thấy hai thị vệ bên người Đông Huyền Diệp, Thanh An, Thành Vũ kéo theo một vật thể hình người vào trướng, ‘Bịch’ một tiếng thả trên mặt đất. Trên mặt người nọ còn dính vết máu, sắc mặt xen xanh và đen, xác nhận là trúng kịch độc, không phải Giang Dụ Lâu suốt mười ngày không thấy xuất hiện thì còn có thể là ai.

Rồi sau đó, Đông Huyền Diệp chỉ thấy nam tử mặt nạ màu bạc, áo màu lam kia làm như cực kỳ tùy ý liếc nhìn Giang Dụ Lâu bất tỉnh nhân sự một cái, dùng giọng nói không nam không nữ của mình nói, “Hoàng Thượng đây là ý gì? Ta cũng không Vi nhi trong miệng ngài là ai? Về phần Giang đốc chủ thì có quan hệ gì với bổn Các chủ đâu? Lời này của ngài cũng quá khó hiểu rồi?”

“Vậy sao?” Đông Huyền Diệp vẫn gắt gao nhìn vào mặt nạ màu bạc kia như cũ, “Vậy cũng mời Các chủ tháo mặt nạ xuống cho trẫm thấy được không? Phải biết rằng trẫm thấy được bóng dáng cố nhân trên người Các chủ đấy, cách kinh gần một năm, trẫm thật sự là thương nhớ nàng...”

Các chủ Trích Tinh các dường như cũng không có ý định thỏa hiệp, cho tới bây giờ y cùng Đông Huyền Diệp đều đối xử ngang hàng nhau, cho nên dứt khoát xoay người rời đi. Chỉ là còn chưa kịp bước một bước ra trướng, một luồng gió đột nhiên xuất hiện ở sau đầu y, ngũ lão Trích Tinh các vẫn luôn ẩn nấp nhất thời tất cả đều xuất hiện, ra tay bức lui người có ý đồ bất chính kia.

Bạch Vi quay đầu còn chưa kịp nổi giận, sắc mặt Đông Huyền Diệp đỏ lên, sau đó phụt một tiếng phun ra một ngụm máu đen, ngã ra sau ghế, bộ dáng hít vào nhiều mà thởi ra không bao nhiêu.

“Bệ hạ!” Thành An cùng Thành Vũ lập tức bỏ Giang Dụ Lâu lại, chạy đến bên cạnh Đông Huyền Diệp.

Chắc không phải sắp chết rồi chứ? Bạch Vi có chút nhảy nhót thầm nghĩ.

Sau đó chỉ thấy nam nhân kia đột nhiên mở mắt ra, thẳng tắp nhìn về phía Bạch Vi, còn vẫy vẫy tay với nàng, “Vi nhi lại đây được không? Ta biết là nàng... Lại đây... Cơ thể của ta... Tự ta biết, chỉ sợ cũng... Chống đỡ không được bao lâu, nàng lại đây cho ta ôm một cái được không? Lại đây... Vi nhi...”

Bạch Vi vẫn không để ý như cũ, nam nhân này, ai biết hắn đang muốn làm chuyện xấu gì chứ. Cho dù thật là sắp chết Bạch Vi cũng sẽ không đi qua, hai người họ còn chưa tốt đến mức đó, hơn nữa hiện tại nàng chính là các chủ Trích Tinh các không phải sao?

Thấy Bạch Vi vẫn luôn không động, ánh mắt Đông Huyền Diệp dần dần ảm đạm xuống, sau đó lại phun ra một ngụm máu đen, cả người đều xụi xuống không ít, xác nhận sắp chết, thật sự là tiện nghi hắn!

“Ta biết, cho tới bây giờ ta đều biết, người nàng yêu cho tới bây giờ đều không phải là ta, nhưng là ta không ngại... Thật sự... Vi nhi... Ta cũng đã sắp chết... Nàng lại đây ôm ta một cái, được không? Chỉ một lúc thôi, được không?” Mắt Đông Huyền Diệp đỏ ngầu cầu xin nói, Bạch Vi còn chưa từng nhìn thấy bộ dáng hắn như vậy, nhíu mày, lại vẫn không hề động đậy, giống như thật muốn trơ mắt nhìn hắn cứ như vậy chết đi.

“Nương nương!” Hai thị vệ Thành An, Thành Vũ bên người hắn cũng bắt đầu lo lắng kêu gọi, trong mắt rưng rưng nhìn về phía Bạch Vi, thậm chí ngay cả ngũ lão Trích Tinh cũng bắt đầu có chút không đành lòng. Một năm ở chung này bọn họ đều biết tiểu nha đầu này chính là Vạn Qúy phi ở trong cung được Hoàng Đế cực kỳ yêu thích kia, nói như vậy nàng cùng Đông Huyền Diệp chính là phu thê, bây giờ trượng phu sắp chết, tiểu nha đầu thế nhưng biểu hiện lãnh đạm như vậy, bọn họ đều có chút không đành lòng!

Ngay khi cả tâm trí Bạch Vi đều bị lời nói của Đông Huyền Diệp quấy nhiễu, đột nhiên một bóng đen từ bên cạnh lẻn ra, dưới tình huống ngũ lão chưa kịp phát hiện trực tiếp bắt lấy Bạch Vi ném tới trong lòng Đông Huyền Diệp.

“Không nghe Hoàng Thượng đang gọi ngươi sao? Điếc à?” Giọng nói khàn khàn khó nghe đột nhiên vang lên, thậm chí Bạch Vi còn chưa kịp quay đầu liếc nhìn bóng đen kia một cái, mặt nạ màu bạc đã bị Đông Huyền Diệp lấy ra, khuôn mặt không trang điểm đối diện với gương mặt xám xanh của Đông Huyền Diệp, chỉ là một người lạnh lùng một người thoải mãn, đối lập cực kỳ rõ ràng.



“Qủa nhiên... Là nàng!” Đông Huyền Diệp gắt gao ôm lấy eo Bạch Vi, một tay sờ hai má nàng, “Thật tốt... Trước khi chết còn có thể được gặp nàng, thật tốt...” Sau đó ôm chặt Bạch Vi, như là muốn dung nhập nàng vào xương tủy.

“Bây giờ gặp cũng đã gặp, ôm cũng ôm rồi, có thể buông ta ra sao?” Bạch Vi nhíu mày.

“Không... Không muốn... Ta không muốn buông tay... Không muốn buông tay... Nàng là của ta... Cho tới bây giờ đều là của ta...” Đông Huyền Diệp nỉ non, giọng nói nhỏ đến không thể nghe thấy, “Ta biết... Từ ngày Vạn Thanh Ly cùng Đông Huyền Lâm bị bắt giam kia, ta liền biết... Sớm muộn gì cũng có một ngày nàng sẽ rời khỏi ta... Thâm tình trong mắt người kia ta thật sự rất quen thuộc... Y yêu nàng... Cũng giống như ta yêu nàng... Cho nên lần hành quân này ta mới cố ý đưa y mang theo, chỉ vì muốn xem biểu tình của nàng... Cũng may không làm cho ta thất vọng.... Nhưng tình ý là không lừa được người... Cái loại ánh mắt của y khi nhìn thấy nàng, làm cho ta lập tức nhận ra được nhất định là nàng đã đến rồi... Hơn nữa cái loại ánh mắt này của y rõ ràng có đáp lại, không giống ta, mặc kệ đối xử tốt với người vô tâm vô phế là nàng thế nào, nàng đều thờ ơ... Vì sao chứ? Vì sao... Rõ ràng tình yêu của ta không thua gì y mà? Rõ ràng nên là ta mới đúng... Rõ ràng từ trước đến nay nàng đều là của ta mới phải... Bây giờ ta sẽ chết... Nàng cũng...” Một câu cuối cùng cực nhẹ, ngay cả Bạch Vi cũng không nghe rõ ràng.

Đoạn lời này của Đông Huyền Diệp khiến trong đầu óc Bạch Vi đột nhiên nổ tung. Qủa nhiên, nam nhân này xác thực phát hiện một ít manh mối, chỉ là ít hơn nhiều so với Bạch Vi lường trước. Vẫn còn may, cho nên hắn mới không ra tay đối phó Giang Dụ Lâu, Giang Dụ Lâu có Trường Xuân công hộ thể thủ đoạn bình thường không tổn thương thân thể y được, cho nên Bạch Vi coi như là yên tâm.

Nhưng vào lúc Bạch Vi còn cảm thấy may mắn, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng hô cẩn thận.

Sau đó cái bàn vuông trước người nàng và Đông Huyền Diệp bị người một chưởng bổ ra, Bạch Vi cũng bị người dùng lực lớn kéo khỏi lòng ngực Đông Huyền Diệp, sau đó nàng nghe một tiếng dao đâm vào thịt rất nhỏ, tiếng Đông Huyền Diệp đau đớn rống lên truyền đến bên tai nàng.

Người ở phía sau bao trùm cả người nàng này không phải Giang Dụ Lâu mới bất tỉnh nhân sự trên mặt đất thì còn có thể là ai.

Nhìn chủy thủ cắm trên sườn thắt lưng Giang Dụ Lâu, Bạch Vi ngơ ngác hoảng sợ một hồi. Qủa nhiên, tên bệnh thần kinh Đông Huyền Diệp kia quả nhiên muốn giết nàng. Nàng biết mà, cho nên nàng mới không muốn đi qua, ai biết nửa đường đột nhiên nhảy ra một Trình Giảo Kim ném nàng vào trong lòng Đông Huyền Diệp, mà Đông Huyền Diệp lại còn cố ý nói lời phân tâm nàng, nếu không phải Giang Dụ Lâu đủ tỉnh táo, bây giờ chỉ sợ chính là nàng đang cùng Đông Huyền Diệp đi trên đường hoàng tuyền, cái tên bệnh thần kinh này!

“Vi nhi, trả Vi nhi lại đây cho ta! Nàng là của ta! Trả lại cho ta!” Vẻ mặt Đông Huyền Diệp cực kỳ kích động, đáng tiếc thân thể yếu đuối đã không thể chứa đựng cảm xúc kịch liệt như vậy, máu đen trong miệng không ngừng được chảy ra bên ngoài, ánh mắt ngày càng ảm đạm, lại vẫn không ngừng rống lên.

Nói tahatj ra, trước đó Bạch Vi tuy cảm thấy Đông Huyền Diệp có lẽ đối với mình có chút khác biệt, nhưng lại thật sự không nhìn ra được đối phương yêu thương mình bao nhiêu. Không thấy phi tử trong cung, một người lại một người mang thai đấy thôi, hắn cũng không phải không có người thừa kế, nhưng đối phương vẫn lựa chọn sủng hạnh lại sủng hạnh, tiếp nhận lại tiếp nhận, loại tình cảm không biết chia cho bao nhiêu người kia, Bạch Vi tỏ vẻ rất là chán ghét, sẽ thích nam nhân này mới là có quỷ. Nàng nghĩ thân thể cùng tình yêu cho tới bây giờ đều chưa từng tách ra, tình yêu cho tới bây giờ đều ích kỷ, một bên ôm một nữ nhân khác vui vẻ cầu hoan, một bên lại tỏ vẻ yêu nàng đến muốn chết, Bạch Vi thật sự không thể hiểu được, thì càng không thể nói đến chuyện yêu thích được!

Sau đó ngũ lão Trích Tinh cùng ba người kia đánh thành một đoàn, Đông Huyền Diệp vẫn còn đang không ngừng muốn Bạch Vi cùng hắn đi chết.

Bạch Vi không để ý tới hắn, quay đầu lại thân thiết nhìn về phía Giang Dụ Lâu, đôi mắt có chút đỏ lên, “Thế nào rồi? Có đau hay không? Đều do ta, sơ suất quá...”

“Không sao...” Sắc mặt Giang Dụ Lâu có chút trắng, giơ tay lên xoa xoa đầu Bạch Vi, đây là chuyện trước kia dù nghĩ y cũng chẳng dám nghĩ, sau đó quay đầu nhìn về phía Đông Huyền Diệp đang hấp hối, “Bệ hạ, bởi vì ta là thần tử của người, bởi vì ta cũng quả thật không che giấu được tình yêu với Bạch Vi, cho nên ta cam nguyện chịu mười ngày tra tấn này của người, cam nguyện chịu một đao này, từ nay về sau, Bạch Vi sẽ không còn liên quan gì tới người, rất đa tạ thời gian trước người đã trân trọng nàng, sau này hạnh phúc của Bạch Vi sẽ do một mình Miễn Chi gánh vác!” Nói xong nhìn thật sâu vào mắt Bạch Vi.

Ánh mắt say đắm lại tràn ngập tình yêu kia khiến cả người Đông Huyền Diệp đều bắt đầu trở nên kịch liệt run rẩy, không, nàng là của ta, nàng là của ta, là của ta...

Trước mặt ngày càng đen, Đông Huyền Diệp ngay cả một câu cũng không thốt lên được, nhưng hai mắt vẫn gắt gao nhìn vào hai người đang đứng cùng một chỗ kia, nàng là của ta!

Mà Giang Dụ Lâu nói xong, sắc mặt trong nháy mắt trắng nhợt, hoàn toàn ngất đi. Tuy nói y đã từng tu tập Trường Xuân công, nhưng Giang Dụ Lâu nói đến cùng cũng chỉ là thân thể người phàm, bị thương nặng như vậy, có thể chống đỡ cứu Bạch Vi khỏi tay Đông Huyền Diệp đã là cực hạn, đến bây giờ, trong lòng thả lỏng một chút, người cũng liền hôn mê bất tỉnh luôn rồi!

Hoàng Thượng băng hà, chuyện này khiến toàn bộ con dân Chu Hướng đều kinh ngạc, ai thán, rõ ràng vừa mới bình định được phản tặc, thu được đại thắng không phải sao? Sao một người đang tốt đẹp lại chết dễ dàng như thế chứ? Sau đó lại nghe nói Hoàng Thượng bởi vì chiến tranh suốt một năm lo lắng hết lòng, mới tổn thương thân thể, cứ như vậy mà đi.

Nhạc Thừa tướng quản lý triều chính vừa nghe thấy tin tức này liền lập tức tuyên bố, cả nước Chu Hướng cử hiếu.

Nhưng quốc không thể một ngày không có vua, luôn để Nhạc Thừa tướng quản lý triều chính cũng không phải là một cách tốt. Hoàng Thượng còn chưa lập chiếu thưa, hoàng tử trong cung nhiều hơn mười vị, vốn tưởng rằng khẳng định sẽ xảy ra một hồi tranh đoạt máu chảy thành sông, lại không ngờ Vạn Qúy phi lấy thế sét đánh không kịp bưng tai định ra người thừa kế, không phải ai khác, chính là con trai của Vạn Thanh Ly trước kia không biết làm sao lại bị đày vào lãnh cung, sau đó bị người khắp thiên hạ biết đến với danh yêu cơ họa thủy kia, Đông Tử Lân.

Lúc kế vị đặt niên hiệu là Vĩnh An, ý là trọn đời bình an, người sau thường xưng hắn là Vĩnh An đế, mà trong thời gian hắn tại vị, văn hóa, khoa học kỹ thuật, nông nghiệp, quân sự của Chu Hướng đều nhanh chóng phát triển, rất nhiều tri thức thậm chí đến nay cũng chưa có người sau nào nghiên cứu hết được. Đám đại thần văn võ kia của hắn lại càng lợi hại hơn bất cứ quan viên nào trước đó, văn thần trí tuệ hiền lương, võ tướng có mưu có dũng, bọn họ đều là quan tốt lưu danh trăm năm. Mà đọa thời gian thái bình thịnh thế kia cũng được người đời sau xưng là Vĩnh An thịnh thế, lưu lại một nét bút thật sâu trong sách sử.

Nhưng đó cũng là sau này, bây giờ Vĩnh An đế vẫn là một nhóc con, cho nên Vạn Qúy phi tôn quý của chúng ta liền bắt đầu cuộc sống buông rèm chấp chính. Thật ra về chuyện Đông tử Lân kế vị cũng từng có người phản đối, nhưng ngày hôm qua vừa phản đối, hôm nay liền phát hiện bản thân thế nhưng thành kẻ trọc đầu, lỗi từng phạm còn bị viết ra giấy dán đầy phòng ngủ, người bình thường đều bị hù đến chết, sao còn nhớ phản đối gì đó!

Nhưng Bạch Vi sao có thể ngồi yên được chứ? Ngay ba tháng đầu còn buông rèm chấp chính, sau đó ‘Vạn Qúy phi’ đều di Nhạc Xảo Dung giả trang mà thành. Dù sao cách một bức màn, người trong hậu cung không ai nói, làm sao có người biết được!



Mà bên này Bạch Vi đã sớm cùng Giang Dụ Lâu đi lại trên giang hồ tìm kiếm kẻ thù còn sót lại báo thù môt phen, đã tiêu dao khoái hoạt chơi đùa.

Cho đến bây giờ Bạch Vi còn nhớ rõ lúc trước khi nàng cùng Giang Dụ Lâu đang báo thù, nam nhân kia nói lắp mấy ngày, mới nhảy ra một câu, “Ta không phải thái giám!”

Đối với việc này, Bạch Vi trấn định gật đầu, bảo nàng đã sớm biết.

Giang Dụ Lâu lập tức khẩn trương hỏi rốt cuộc nàng biết từ lúc nào, Bạch Vi nói là vào ngày hai người bọn họ núp trên nóc nhà Uyển Tử các nghe lén, y nổi lên phản ứng với mình.

Nghe vậy, nhìn vẻ mặt lạnh nhạt kia của Bạch Vi, mặt Giang Dụ Lâu nháy mắt bạo hồng, chẳng lẽ võ công của y xảy ra vấn đề gì rồi, buổi tối ngày đó chẳng lẽ y thật sự bất kính với nương nương? Không phải chứ... Sao y có thể cầm thú như thế, thật sự là hơi quá đáng...

Nhìn Giang Dụ Lâu đang lâm vào tự ghét bỏ bản thân thật sâu kia, Bạch Vi xoay người liền nở nụ cười. Nàng lừa y, nàng cũng chỉ là vừa mới biết được, ha ha. Chỉ có y có phải thái giám hay không thì có làm sao? Nàng yêu chính là y, mặc kệ đối phương biến thành bộ dáng gì đi nữa, nàng chính là đã nhận định một người, suốt đời không đổi!

Cùng lúc đó, trong một thôn ở Giang nam, Vạn Thanh Ly vẻ mặt chết lạnh chịu đựng một tên mắt mù còn què đang táo bạo đánh chửi, đánh xong nàng liền đứng dậy tắm rửa, lại tiếp tục làm việc nhà nông của mình.

Người què mắt mù kia không phải người khác chính là Ninh vương Đông Huyền Lâm nghe đồn đã sớm chết kia, lúc trước Vạn Thanh Ly dùng hết sức chín trâu hai hổ cứu hắn thoát khỏi chiến trường, hai người liền mai danh ẩn tích yên ổn sống trong thôn nhỏ này, trải qua một cuộc sống thật hạnh fuck.

Nhưng ngay sau đó, cuộc sống đau khổ cũng chợt ập tới, bọn họ không có tiền, thậm chí một thân áo quần tốt, trang sức đẹp của bọn họ tất cả đều đã hết. Đông Huyền Lâm bị thương chân mắt lại mù, mấy thứ đó đều cần đến tiền để chữa trị. Hai mũi tên trước kia chỉ sợ là có độc gì đó, một thân võ công của Đông Huyền Lâm đều mất hết, thậm chí thời tiết hơi lạnh một chút, trên dưới cả người liền giống như vạn tên xuyên thân, sống không bằng, đã hoàn toàn trở thành phế nhân. Ngay từ đầu Vạn Thanh Ly còn tận tâm hết sức hầu hạ hắn, nhưng sau đó ngày trôi qua không nổi nữa, nàng thật sự không chịu đựng được nữa, nàng không muốn lại bị người này làm liên lụy.

Mà vào lúc này, tin tức Đông Tử Lân đăng cơ cũng truyền đến nơi thâm sơn cùng cốc này, cả người nàng đều kích động đến điên rồi. Đó là con trai nàng, là con trai nàng, nàng thành Thái Hậu, nang thành Thái Hậu! Sau này muốn cái gì mà không có, cần gì phải canh giữ một kẻ phế nhân. Vì thế Vạn Thanh Ly quyết định chủ ý liền kiểm kê tài sản có trong nhà, chuẩn bị ngày mai lên kinh tìm con trai, hưởng thụ vinh hoa phú quý, về phần Đông Huyền Lâm, nàng cũng không muốn quan tâm nữa. Dù sao đối phương cũng là đầu lĩnh phản quân, nếu như bị người biết được bọn họ sống cùng nhau, chỉ sợ nàng cái gì cũng không lấy được.

Nhưng chút đầu óc kia của Vạn Thanh Ly nào có thể so được với ảnh đế Đông Huyền Lâm, trước một khắc nàng muốn rời đi, nàng đã bị một gậy của Đông Huyền Lâm đánh hôn mê, nhốt ở trong phòng nhịn đói suốt ba ngày ba đêm, sau đó lại bị Đông Huyền Lâm đánh gãy chân, cắt rách mặt.

“Đừng mơ giấc mơ Thái Hậu của ngươi nữa, bây giờ trên đời này làm gì còn có Vạn Thanh Ly nữa đâu?” Đông Huyền Lâm vẽ mặt Vạn Thanh Ly xong, cầm dao nhỏ chơi đùa.

“Ngươi có ý gì?” Vạn Thanh Ly che mặt hét lớn, “Lân nhi là con trai của ta, ta không phải Thái Hậu vậy ai mới phải?”

“Vạn Bạch Vi Vạn Thái Hậu đấy, bằng không ngươi cho là ai? Về phần ngươi, từ lúc ngươi rời khỏi kinh thành, trong kinh liền truyền gian lãnh cung ngươi ở kia bỗng dưng bị cháy, mà con gái nhỏ của Vạn Tướng quân Vạn Thanh Ly đã sớm chết cháy trong vụ hỏa hoạn kia rồi. Lúc ấy ngươi tới tìm ta, ta sợ sẽ tổn thương lòng ngươi, mới không nói ra. Buồn cười là bây giờ ngươi còn nghĩ bản thân còn có thể quay về được, cũng không nhìn xem bộ dạng hiện tại của mình đi, cũng dám mơ tưởng đến vị trí Thái Hậu, thật sự là người say nói mộng! Sau này ngươi cũng chỉ có thể cột với ta, thanh thản ổn định làm thôn dân hương dã của nàng đi, Ly nhi!” Đông Huyền Lâm một chút lại một chút đánh vỡ tất cả mộng đẹp của Vạn Thanh Ly, saud dó không nhìn bộ dáng điên cuồng kia của Vạn Thanh Ly, cười ha ha khập khiễng đi ra ngoài.

Chiêu thức ấy cũng là Bạch Vi trước khi rời kinh đã dặn Nhạc Xảo Dung, dù sao lúc trước ở trong lãnh cung nàng đã nói rất rõ ràng, từ nay về sau Vạn Thanh Ly cùng Vạn gia, cùng Vạn Bạch Vi không còn liên quan!

Mà Vạn Thanh Ly sau vài lần phát điên, đi ra ngoài hỏi thăm một hồi, rốt cuộc cũng hiểu bản thân không trở về được nữa, khóc rống hồi lâu. Mà hiện tại mặt nàng cũng đã bị hủy, đi làm tiểu thiếp cho nhà giàu trong thôn cũng không ai muốn, lần này Vạn Thanh Ly cuối cùng cũng hiểu được tình cảnh của mình, trừ cột vào Đông Huyền Lâm ra nàng thế nhưng không còn đường nào để đi!

Rồi sau đó Đông Huyền Lâm ba ngày đánh một trận lớn, hai ngày đánh một trận nhỏ, đánh đến cả người nàng đều chết lặng.

Bây giờ Đông Huyền Lâm vì đau khổ do chất độc trên người, tính tình lại càng thêm táo bạo, cả ngày đều ở bên ngoài uống rượu đánh bạc, tự mê hoặc bản thân, không có tiền trả sẽ bị người đem ra ngoài đánh một trận, sau khi bị đánh, hắn sẽ trở về đáp trả hết lên người Vạn Thanh Ly.

Một ngày này hắn lại thua hết tiền, bị người đánh cho một trận, đi đường càng khập khiễng hơn, nhưng hắn lại không thèm để ý một chút nào, giống như đã tạo thành thói quen, hiện tại hắn chỉ nghĩ làm sao kiếm chút tiền đi cược nữa. Thẳng cho đến khi nhìn thấy lão già gần năm mươi tuổi lượn qua lượn lại trước cửa nhà kia, trong đầu nổi lên chủ ý, cười hì hì mời ông ta vào nhà, nghe tiếng Vạn Thanh Ly đau khổ kêu rên trong nhà, khóa cửa nhà lại, lại ra ngoài hài lòng vui sướng uống rượu, đánh bạc, vui vẻ cực kỳ.

Thật lâu sau, Vạn Thanh Ly cúi đầu nhìn khắp cả người đầy mảng xanh tím, lại ngẩng đầu nhìn lá rụng lảo đảo ngoài cửa sổ, nàng nghĩ, tiếp tục sống có ý nghĩa gì đâu? Nên chết đi, phải chết đi mới đúng, nói không chừng lại trọng sinh lần nữa thì sao? Lại đến một đời, nàng tuyệt đối sẽ không phát sinh chút quan hệ gì với Đông Huyền Lâm, tuyệt đối! Người này chính là ác mộng của nàng!

Nàng ta đã quên là, đời trước trước khi chết nàng ta cũng từng nói như vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.com

truyện Đam Mỹ
truyện sắc
truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook